Kết quả tìm kiếm cho "mùi cơm sôi"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 376
Dù cùng dạy chung một trường ở thành phố, song hầu hết giáo viên đều có một quê riêng của mình để về thăm mỗi dịp xuân về. Và cứ mỗi lần tết đến, câu hỏi thăm rôm rả của giáo viên với nhau là năm nay có về quê không, bao giờ thì về?...
Làm gì để bớt say xe, giảm say rượu, không mất nước khi đi chơi Tết?
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Gà trống ngậm hoa hồng đỏ là hình tượng quen thuộc nhất trong mâm cúng đêm giao thừa và các dịp lễ trọng như rằm tháng giêng, đầy tháng, thôi nôi…
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Bánh "bảy lửa" là tên gọi dân dã của bánh khô mè truyền thống ở thôn Quang Châu (P. Hòa Xuân, TP. Đà Nẵng). Những ngày cận tết, người thợ làng lại nổi lửa, làm ra thứ bánh mộc mạc gắn liền với ký ức tết quê qua nhiều thế hệ.
Tại Nhà trưng bày Khu di tích quốc gia đặc biệt Pác Bó (xã Trường Hà, tỉnh Cao Bằng) hiện lưu giữ nhiều hiện vật, tư liệu vô giá gắn với quãng thời gian Chủ tịch Hồ Chí Minh sống, làm việc và lãnh đạo phong trào cách mạng tại Cao Bằng.