Kết quả tìm kiếm cho "mắm ruộng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 419
Suốt 15 năm, quán bún sả giản dị dưới chân núi Ba Thê của chị Mai Thị Dung, ngụ ấp Tân Hiệp A, xã Óc Eo (An Giang) vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm nồng, trở thành điểm hẹn ẩm thực quen thuộc của người dân xứ núi.
Với tư duy tiến bộ, nông dân An Giang mạnh dạn ứng dụng khoa học, công nghệ vào sản xuất, tạo nên nhiều mô hình cho hiệu quả kinh tế cao, qua đó góp phần đưa nông nghiệp hướng đến nền sản xuất xanh, bền vững.
Nếu như mùa đông xuân từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau là cao điểm của “mùa săn mây” với dòng người hối hả, thì Tà Xùa mùa hè lại là khoảng lặng bình yên hiếm hoi. Du khách đến đây mùa này sẽ được tận hưởng bầu không khí mát mẻ tránh nóng lý tưởng và một không gian thư thái, không chen chúc.
Đối với những gia đình có hoàn cảnh khó khăn xã Long Kiến, mong ước có mái ấm vững chãi, nơi trở về bình yên sau những nhọc nhằn mưu sinh khó thành hiện thực nếu không có sự chung tay của chính quyền địa phương và những nhà tài trợ.
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Những cơn mưa đầu mùa làm mực nước trên các cánh đồng dần dâng lên, là lúc người dân quê bước vào mùa đánh bắt các loại cá đồng.
Ở độ cao 1.600 m so với mực nước biển, xã Xím Vàng mang vẻ đẹp hoang sơ, kỳ vĩ với những thửa ruộng bậc thang chìm trong mây, ẩn hiện dưới chân đỉnh Phu Sa Phìn. Vùng đất này còn ẩn chứa những điều bí ẩn từ bãi đá khắc cổ Khe Hổ với những ký tự, hình thù độc đáo chưa được giải mã hết đã trở thành mảnh ghép lý thú tạo nên sự hấp dẫn, thôi thúc những bước chân tìm đến khám phá, thưởng ngoạn.
Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Dọc các tuyến đường nông thôn ở xã Thạnh Đông, thường bắt gặp hình ảnh vườn rau nhỏ xanh mướt, chuồng heo được dựng gọn gàng phía sau nhà hay tiếng máy may đều đều trong xóm đạo. Đây là hành trình chắt chiu, vượt khó của nhiều phụ nữ địa phương từ vốn vay Ngân hàng Chính sách xã hội.
Hạt lúa từ khi gieo sạ đến lúc thu hoạch đã đi qua một hành trình âm thầm nhưng bền bỉ và chu trình ấy lặp lại qua từng vụ mùa ở ĐBSCL, tạo nên những cánh đồng bát ngát, trù phú và đầy sức sống.