Kết quả tìm kiếm cho "mẹ dìu dắt con gái"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 212
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Mùa xuân, núi Sam khoác lên mình vẻ đẹp dịu dàng của hoa trái, sương mây và nhịp sống bình yên. Giữa không gian ấy, hành trình du xuân trở thành trải nghiệm khó quên với du khách khi đặt chân đến vùng Bảy Núi.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Tôi về quê khi trận lũ cuối mùa vừa rút, mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền Trung. Con đường làng còn vương đất cát, những lùm cây ngã rạp như vừa trải qua trận thở dài của đất trời.
Nhắc đến kính mát, nhiều người thường liên tưởng ngay đến mùa hè. Nhưng trong thế giới thời trang, kính mát còn làm tốt hơn thế, dù ở mùa nào thì phụ kiện này cũng khiến nàng trở nên cuốn hút trong mọi khoảnh khắc.
"Dragon Fruit" không chỉ là một bộ sưu tập thời trang lấy cảm hứng từ hình ảnh trái thanh long mà còn được đặt giữa bối cảnh tuyệt đẹp của một vườn thanh long xanh mát, trù phú tại Lâm Đồng (Bình Thuận cũ)
Giữa không gian hùng vĩ, trầm mặc của Cao nguyên đá Đồng Văn, sắc hoa Tam giác mạch nở từ những khe đá nhỏ, trắng trong lúc mới chớm nụ, rồi chuyển hồng phớt, cuối mùa ngả sang sắc tím đỏ đầy mê hoặc.
Đã hơn một tuần trôi qua, tôi vẫn nhớ như in chuyến xe khách từ TP.HCM vội vã quay về Nha Trang trước khi cơn lũ lịch sử tràn về xứ duyên hải.
Lần đầu đến với sông Cái Lớn, tôi cảm thấy có chút lạ lẫm xen lẫn thú vị, khi “chạm vào” dòng nước 2 mùa mặn - ngọt. Xa xa, từng hàng dừa nước rủ bóng bên dòng sông như nghiêng mình chào đón bước chân người lữ thứ.
'Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo'… Cha là nạn nhân một vụ án mạng trên biển, mẹ qua đời vì bệnh tim khi sinh em út, cậu bé Nguyễn Hữu Thọ tưởng đã khóc cạn nước mắt vì đau buồn, bơ vơ.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông, miền Tây trở mình trong tiết trời se lạnh. Giữa mênh mông sông nước, làn khói bếp quê bảng lảng bay, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ “Lá trầu xanh”. Tiếng hát ấy gợi nhớ dáng hình người phụ nữ Nam Bộ, thủy chung, son sắt, chịu thương, chịu khó, làm nên hồn quê phương Nam.