Ngóng con dưới mái nhà quê

13/05/2026 - 05:40

Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.

Bà Mã Thị Sàn, ngụ ấp Tây Sơn 1, xã An Biên vui bên con cháu trong căn nhà quê. Ảnh: BẢO TRÂN

Ấm lòng bên con cháu

Chiều cuối tuần, căn nhà của bà Mã Thị Sàn, ngụ ấp Tây Sơn 1, xã An Biên rộn ràng tiếng cháu chắt chạy giỡn trước sân. Trên chiếc võng cũ, bà ngồi nhìn con cháu ra vào mà khóe miệng phảng phất nụ cười hiền. Ở tuổi 72, niềm vui của bà không còn là chuyện ăn ngon hay mặc đẹp mà là mỗi ngày được thấy con cháu quây quần dưới mái nhà. Bà Sàn nói: “Tôi chỉ cần nghe tiếng xe quen chạy vào sân, nghe tụi nhỏ gọi má ơi, nội ơi, ngoại ơi là vui rồi. Già rồi, thấy con cháu sống hòa thuận là hạnh phúc nhất”.

Bà Sàn có 5 người con. Ngày trước, căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng nói cười. Rồi con lớn, dựng vợ gả chồng, mỗi người một cuộc sống riêng. Chồng bà cũng mất cách đây vài năm vì bệnh tuổi già, để lại bà lặng lẽ trong căn nhà vắng người bầu bạn. Những ngày thường trong nhà chỉ còn tiếng chổi quét sân và dáng bà lụi hụi đi ra đi vào. Chỉ cuối tuần hay dịp lễ, tết, căn nhà mới đông vui trở lại.

Người miền Tây vẫn hay nói: “Giàu út ăn, nghèo út chịu”. Trong nhiều gia đình quê, người con út thường là người ở lại chăm sóc cha mẹ già và gia đình bà Sàn cũng vậy. Con trai út của bà là anh Lê Quốc Đạt làm ruộng, những ngày nông nhàn anh chỉ quanh quẩn ở nhà để tiện chăm sóc mẹ. Con dâu làm công nhân ở Tắc Cậu, sáng sớm đi, chiều tối mới về, nhưng mọi việc trong nhà vẫn chu toàn đâu ra đó. Mỗi sáng trước khi ra đồng, anh Đạt đều nhắc bà uống thuốc, dọn sẵn cơm nước. Hôm nào bà đau chân đi khó, anh lại dìu bà ra hiên hóng gió rồi lặng lẽ lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho bà.

Cách đây không lâu, bà Sàn bất ngờ bị tai biến, người con dâu chuẩn bị đi làm thì phát hiện mẹ nằm bất động, miệng méo, nói không thành tiếng. Điện thoại vừa báo tin, mấy anh chị em lập tức bỏ dở công việc chạy vào bệnh viện. Bà Sàn nhớ lại nói: “Mở mắt ra thấy tụi nó đứng kín quanh giường, tôi muốn sống tiếp. Những ngày nằm viện, các con thay nhau túc trực, người đút từng muỗng cháo, người thay tã, người thức đêm canh mẹ”.

Nương tựa nhau

Ở nhiều mái nhà khác, tuổi già đôi khi chỉ còn 2 ông bà lặng lẽ nương tựa nhau. Căn nhà của bà Thị Hương (78 tuổi), ở ấp Kinh Làng, xã Đông Thái thường vang lên tiếng ho khan đứt quãng. Ông Danh Lập - chồng bà Hương nằm nghiêng trên bộ ván. Cơn đau thần kinh tọa khiến việc đi lại của ông ngày càng khó khăn. Bà Hương cũng mang trong người đủ thứ bệnh của người già từ thoát vị đĩa đệm, tim yếu đến tăng huyết áp… 3 con gái của ông bà đều lấy chồng xa. Con trai út cùng vợ đi làm công nhân ngoài tỉnh đã 16 năm nay, mỗi tháng gửi về 3 triệu đồng để cha mẹ trang trải sinh hoạt và nuôi cháu học lớp 1.

Tuổi già của ông bà giờ gắn với thuốc men và chăm nhau lúc trái gió trở trời. Bà Hương kể, ông đau chân không đi nổi thì bà nấu cơm, lấy thuốc. Có hôm bà tăng huyết áp, nằm mê man, ông lại chống gậy đi gọi hàng xóm sang phụ giúp. Ông Lập ngồi cạnh, lâu lâu nhăn mặt vì cơn đau chạy dọc sống lưng xuống chân, ông tiếp lời: “Muốn đi chích thuốc cũng phải chờ ai rảnh chở đi. Có hôm đau quá, tôi chỉ nằm co một chỗ tới chiều”.

Cuộc đời của ông bà từng rong ruổi theo mùa vụ khắp nơi. Hồi còn khỏe, họ cắt lúa mướn từ Hòn Đất, Tân Hiệp rồi lên tận Hà Tiên. Mùa nào hết việc, họ lại khăn gói sang nơi khác kiếm sống. Đến khi máy cắt lúa xuất hiện ngày càng nhiều, việc làm thuê thưa dần, ông bà mới trở về quê sống bằng nghề đặt lú, trồng rau. Bây giờ, mỗi sáng, bà Hương vẫn chậm chạp ra vườn tưới mấy luống rau nhỏ trước nhà. Chiều buông, căn nhà lại im lìm chờ tiếng điện thoại từ phương xa. Bà Hương nói: “Con tôi đứa nào cũng thương cha mẹ, nhưng tụi nó còn phải lo cuộc sống riêng nên lâu lâu mới về một lần. Thằng út thường gọi về nói, tôi ráng đợi vài năm nữa, có dư chút nó về với tôi, chứ giờ về quê cũng không biết làm được gì”.

BẢO TRÂN