Kết quả tìm kiếm cho "quầy trái cây"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1717
Tìm hiểu những yếu tố ảnh hưởng đến nhiệt độ ngoài trời mỗi ngày. Bảo vệ sức khỏe và điều chỉnh hoạt động của bạn dễ dàng hơn bao giờ hết.
Từng phụ thuộc chủ yếu vào cây lúa và cây ăn trái, nhiều nông dân ấp Vàm Rầy, xã Bình Sơn mạnh dạn chuyển sang mô hình trồng màu xen cây ăn trái, nâng cao hiệu quả kinh tế. Không chỉ tận dụng tốt diện tích đất bồi ven biển, mô hình còn giúp đa dạng nguồn thu, tạo sinh kế ổn định cho người dân và được địa phương nhân rộng.
Có tuổi đời hơn 75 năm, vườn măng cụt của chị Lê Thị Thu Nào, ngụ xã Hòa Thuận không chỉ lưu giữ ký ức một thời kháng chiến mà còn hồi sinh mạnh mẽ nhờ canh tác hữu cơ. Nơi đây trở thành điểm du lịch sinh thái, mang đến cho du khách trải nghiệm về miền quê xanh, bình yên và những giá trị được gìn giữ theo năm tháng.
Việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng ở xã An Châu chuyển biến tích cực với nhiều mô hình sản xuất đang mang lại giá trị kinh tế cao, góp phần giải quyết việc làm, nâng cao thu nhập, cải thiện cuộc sống cho người dân nông thôn.
Những ngày đầu mùa mưa, khi mặt nước trong Vườn quốc gia U Minh Thượng dâng lên cũng là lúc những người đam mê nghề câu cá từ khắp nơi về đây săn cá lóc bông, loài cá được ví là “cọp nước” của miền Tây.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Từ những ký ức rời rạc của nhân chứng đến các lớp dữ liệu lịch sử được chồng ghép, TP.HCM mất hơn 3 thập kỷ mới xác định được vị trí đủ cơ sở để khai quật.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Với tư duy tiến bộ, nông dân An Giang mạnh dạn ứng dụng khoa học, công nghệ vào sản xuất, tạo nên nhiều mô hình cho hiệu quả kinh tế cao, qua đó góp phần đưa nông nghiệp hướng đến nền sản xuất xanh, bền vững.
Không nằm ở yếu tố đơn lẻ, sức hấp dẫn riêng biệt của điểm đến Việt được làm nên bởi sự hòa quyện từ nhiều lớp trải nghiệm khác nhau, gắn liền với chiều sâu văn hóa bản địa. Từ những phiên chợ vùng cao, lễ hội truyền thống đến các làng nghề lâu đời... tất cả đều được gìn giữ và hiện diện sống động trong đời sống thường nhật.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.