Kết quả tìm kiếm cho "thơm ngon bá cháy"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 544
Ba điểm 10 của em Nguyễn Khắc Công là "trái ngọt" từ hành trình bền bỉ, chăm chỉ, tinh thần tự học và khát vọng vươn của cậu học trò sinh ra trong gia đình thuần nông ở thôn Hậu, xã Phúc Hòa.
Lời mời gọi ấy của nhiều nhóm bạn sau khi thưởng thức trọn "tour sen" mùa nở ngát hương ở Huế, đặc biệt là tại hồ Tịnh Tâm giữa lòng Thành nội.
2 giờ sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, các tiểu thương chợ Bắc Sơn, phường Rạch Giá đã tất bật bắt đầu ngày mới. Trong ánh đèn vàng hắt xuống lối đi, tiếng xe chở hàng vào chợ, tiếng dao chạm thớt, tiếng người gọi nhau í ới nhận rau, cá, thịt… tạo nên nhịp sống riêng của chợ truyền thống. Phía sau mỗi bó rau, con cá, miếng thịt là những nhọc nhằn tính toán và cả nỗ lực giữ nghề trước nhiều đổi thay.
Những ngày này, dọc các con đường ở Kim Quy B, xã Vân Khánh (tỉnh An Giang), hương mắm ruốc thoang thoảng trong gió báo hiệu mùa ruốc về. Từ sáng sớm, tiếng máy xay, tiếng người lựa ruốc, đóng khuôn rộn ràng khắp xóm. Dẫu nguồn nguyên liệu ngày một khan hiếm, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ giữ nghề, gìn giữ hương vị mắm ruốc truyền thống của vùng quê biển.
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Một quán bánh cuốn nằm ngay trung tâm TP. Hồ Chí Minh (TP.HCM) có thâm niên 65 năm lần đầu tiên được Michelin Guide vinh danh. Điều đặc biệt, bà chủ quán mỗi ngày đều mặc một bộ áo dài thật đẹp, niềm nở đón khách.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Không phải thắng cố, cũng chẳng phải những món đặc sản quen thuộc của đồng bào Mông,“vũ khí bí mật” khiến du khách đường xa phải lặn lội ngược đèo Pha Đin huyền thoại để đến bản Lồng (xã Quài Tở) lại là một loài thủy sản nằm sâu dưới lớp bùn non: Ốc dạ thả đồng. Sinh trưởng hoàn toàn tự nhiên nhờ mạch nước ngầm tinh khiết, ốc bản Lồng đang trở thành một trong những “thỏi nam châm” hút khách tìm về trải nghiệm du lịch cộng đồng…