Kết quả tìm kiếm cho "vào mùng 1 Tết rồi trả lại"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 215
Những ngày đầu năm, các hoạt động sản xuất, kinh doanh của nông dân, hợp tác xã, cơ sở sản xuất, kinh doanh, doanh nghiệp nhanh chóng khởi động trở lại. Từ cánh đồng rau xanh mướt, nhà máy sáng đèn duy trì hoạt động đến cửa khẩu nhộn nhịp xe hàng, tất cả đang tạo nên bức tranh kinh tế sôi động và quyết tâm tăng tốc.
Ngày 23/2, Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất (TP.HCM) khai thác 1.038 chuyến bay, phục vụ 171.022 lượt hành khách, giảm nhẹ so với con số kỷ lục gần 178.000 khách trong ngày 22/2.
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.
Du khách chẳng cần đi đâu xa để tìm thấy hương vị mặn mòi của biển cả. Ngay tại Đặc khu Kiên Hải, Hòn Sơn và Nam Du (tỉnh An Giang) hiện lên như những viên ngọc sáng giữa trùng khơi, mời gọi những tâm hồn yêu thiên nhiên bằng vẻ đẹp hoang sơ và bàn tiệc hải sản tươi rói.
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Những ngày đầu xuân, đi trên các cung đường An Giang, tôi thấy rõ một nhịp chuyển mới: Lòng người yên hơn, việc chung được bàn thẳng hơn và niềm tin được đo bằng những đổi thay ngay ở cơ sở. Từ biển Tây Nam đến xã biên giới, từ đô thị trung tâm đến nông thôn, đoàn kết được gieo bằng việc cụ thể để đồng thuận nảy mầm trong đời sống.
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
Cũng giống như người Việt, đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi cũng đón tết Nguyên đán tươm tất, trong không khí ấm cúng, đoàn viên cùng người thân trong gia đình.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Trong nhịp sống hiện đại, không ít trẻ em TP quen với tiện nghi nên dần ngại với những chuyến về quê ăn Tết cùng ông bà.