Tình cảnh đáng thương của người phụ nữ bị ung thư

05/03/2020 - 05:53

 - Cô Hằng sinh ra trong gia đình khó khăn và vất vả, cô làm mướn đủ nghề và bám trụ lâu nhất với nghề giúp việc nhà.

A A

Cô Nguyễn Thị Thu Hằng

Khi cha và 4 anh chị em của cô lần lượt mất đi, nhà chỉ còn mỗi mình cô gồng gánh nuôi mẹ già. Mấy năm qua, do cuộc sống ngày càng chật vật hơn nên cô Hằng phải lên TP. Hồ Chí Minh xin giúp việc nhà và gần đây nhất là làm thuê cho một gia đình ở Tây Ninh.

Những ngày giúp việc tại nhà chủ, cô thường hay mệt mỏi, đau nhức toàn thân, choáng váng, rồi chỉ trong vòng vài ngày bên ngực phải của cô sưng to rất nhanh. Đi khám tại Bệnh viện Ung bướu (TP. Hồ Chí Minh) cô được bác sĩ cho hay bị bướu ác vú. Gom góp bao nhiêu tiền tích lũy, cô đến bệnh viện phẫu thuật với hy vọng bệnh tật sẽ sớm qua đi.

Thế nhưng, sau đó 3 tháng, ngực trái của cô Hằng bắt đầu sưng to, lần này cô mệt mỏi hơn lần trước rất nhiều. bạn bè xóm trọ ở Tây Ninh thấy tình cảnh cô đau ốm mà không giúp được gì hơn, chỉ còn biết gom góp chút ít tiền thuê xe chở cô về quê nhà An Giang.

Hôm chúng tôi đến thăm tại căn nhà nhỏ len lỏi trong hẻm 5, nhìn thấy tình cảnh cô Hằng và mẹ chúng tôi không khỏi xót xa. Bởi, cô Hằng với vóc dáng gầy sọp, nằm vật vã với các cơn đau nhức khắp người. Cô Hằng cho hay, mấy hôm nay cô không ăn uống, chợp mắt gì được, hơi thở nặng nhọc hơn trước rất nhiều. Còn mẹ cô nay đã bước sang tuổi 86, đi đứng kém, mắt mờ lem nhem, vậy mà vẫn gắng gượng nhích từng chút một lấy nước lau mình, vệ sinh cho con.

Cô Hằng chia sẻ: “Thấy mẹ mình lớn tuổi mà phải chăm sóc mình như vậy tôi đau lòng lắm, nhưng không biết làm sao. Bởi, hiện tại việc tôi gắng gượng ngồi dậy là chuyện quá khó. Cả 2 mẹ con không ai có thể nấu nướng gì nên bữa ăn hàng ngày đều nhờ chú “xe ôm” trong xóm mua giúp. Có khi mua về không ăn được vì miệng, môi sưng múp. Đôi khi tôi muốn uống đỡ viên thuốc gì để giảm đau nhưng thuốc nào cũng không hiệu quả, chỉ có đúng thuốc tại Bệnh viện Ung bướu mới đỡ hơn. Tôi rất muốn được đi chữa trị, được phẫu thuật ngực trái, với hy vọng “còn nước còn tát”, có cơ hội sống để phụng dưỡng mẹ già nhưng không tiền bạc nên tôi không biết làm gì hơn”.

Ban khóm Đông An 1 đã nắm bắt được hoàn cảnh khó khăn của cô Nguyễn Thị Thu Hằng nên đang giúp đỡ cô có thẻ bảo hiểm y tế để việc chữa trị đỡ tốn kém. Rất mong những tấm lòng nhân ái gần xa quan tâm, sẻ chia với cô Hằng, giúp cô có điều kiện đến bệnh viện chữa trị và có cơ hội vượt qua bệnh tật.

Bài, ảnh: NGỌC GIANG