Trần Lê Kim Phụng là học sinh lớp 12C5 Trung tâm Giáo dục thường xuyên An Giang 1, sống trong căn phòng trọ nhỏ ở phường Rạch Giá. Đây cũng là nơi sinh sống của gia đình ba người.
Không gian chật hẹp chỉ đủ kê vài vật dụng thiết yếu, chiếc giường nhỏ cho bà ngoại cùng người mẹ bạo bệnh nghỉ ngơi và một góc học tập đơn sơ. Giữa căn phòng chất chứa bộn bề lo toan ấy, góc học tập của Phụng vẫn được sắp xếp gọn gàng như một khoảng riêng để nuôi dưỡng ước mơ.
Cha qua đời khi Phụng vừa tròn 2 tuổi, em lớn lên trong sự chở che của mẹ và bà ngoại. Cách đây vài năm, biến cố xảy ra khi mẹ em phát hiện mắc ung thư giai đoạn 3 kèm suy giảm trí nhớ, không còn khả năng lao động.

Em Trần Lê Kim Phụng chăm sóc mẹ sau giờ làm thêm.
Ở tuổi mười tám, Phụng vừa là học sinh cuối cấp vừa trở thành trụ cột gia đình. Mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men trong nhà đều phụ thuộc vào những giờ làm thêm muộn với mức thù lao ít ỏi 20.000 đồng/giờ của em.
Ít ai biết, cô học trò nhỏ này từng phải tạm ngưng việc học vào năm lớp 10 vì hoàn cảnh quá ngặt nghèo. Nhắc lại quãng thời gian ấy, Phụng khẽ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe. Phụng kể: “Nhìn bạn bè mặc đồng phục đến trường, em tủi thân lắm. Nhiều đêm đi làm về mệt, em vẫn lấy sách ra xem vì sợ quên kiến thức. Năm 2024, ngày được mặc lại bộ đồng phục bước vào lớp học, em cảm giác như mình vừa tìm lại được một điều vô cùng quan trọng”.
Suốt thời gian qua, hành trình ôn thi tốt nghiệp trung học phổ thông của Phụng gắn liền với những chuyến xe đường dài từ An Giang đến TP. Hồ Chí Minh đưa mẹ đi điều trị bệnh. Ở hành lang bệnh viện, người ta vẫn thường thấy một cô học trò nhỏ tranh thủ từng phút chờ mẹ truyền thuốc để giở sách vở ra ôn bài.
Khó khăn là vậy nhưng em vẫn đầy lạc quan: “May mắn là hai mẹ con được bà con hàng xóm thương, hỗ trợ một phần chi phí. Lên viện, em cố gắng tiết kiệm hết mức, ăn cơm từ thiện để dành tiền chữa bệnh cho mẹ”.
Khi được hỏi về dự định tương lai, sự ngập ngừng, mân mê mép cuốn tập của Phụng khiến tôi chợt nghẹn lòng khi nghĩ đến những khoản chi phí đang đè nặng lên đôi vai gầy của em. Thế nhưng, rất nhanh sau đó, nụ cười lại bừng sáng trên gương mặt cô học trò nhỏ khi em kể về ước mơ được học ngành du lịch tại một trường cao đẳng hoặc đại học ngay tại An Giang để vừa học vừa làm, vừa được ở gần chăm sóc mẹ và bà ngoại.
Ở độ tuổi đôi mươi vô tư lự, Phụng đã phải quen với những ca làm thêm kéo dài và nỗi lo cơm áo gạo tiền thường trực. Thế nhưng, điều đọng lại ở Phụng là sự lạc quan, niềm tin vào tương lai cùng tinh thần hiếu học kiên cường.
TƯỜNG VI