
Học sinh Trường Trung học phổ thông An Biên chụp ảnh kỷ niệm trước khi tốt nghiệp. Ảnh: BẢO TRÂN
Một chiều tháng 6, sân Trường THPT An Biên ngập nắng. Tiếng nhạc về tuổi học trò vang lên khiến không khí buổi lễ tri ân và trưởng thành thêm bâng khuâng. Ngày thường, sân trường là nơi đá cầu, chơi bóng chuyền, tụ tập ăn vặt giờ ra chơi. Nhưng hôm nay, nơi ấy trở thành nơi lưu giữ ký ức về cuộc chia tay. Trên ngực áo em Lê Nguyễn Tường Vy - học sinh lớp 12, chiếc bảng tên đã bạc màu theo thời gian. Đưa tay vuốt nhẹ bảng tên, Vy nói: “Tham dự buổi lễ, nghe thầy cô dặn dò, nghe bạn bè nói lời chia tay, em lại thấy nghẹn ngào. Mai này, mỗi người một nơi, sẽ không còn những buổi đến lớp, những giờ ra chơi cùng nhau nữa”.
Nỗi lưu luyến hiện rõ trên từng gương mặt, len vào những cái ôm, những bức ảnh chụp vội và cả những dòng lưu bút. Các nhóm học sinh chuyền tay nhau cây bút lưu lại những lời nhắn trên chiếc áo đồng phục. Chiếc áo trắng dần được phủ kín bởi những nét vẽ ngộ nghĩnh như cầu vồng, mây trời, hoa hướng dương cùng những dòng chữ đầy yêu thương: “Đậu nguyện vọng 1 nha!”, “Đừng quên tao”, “Thành công nhé!”... Tất cả như gói ghém tình bạn của một thời thanh xuân. Đỏ hoe mắt, em Lê Nhựt Trường - học sinh lớp 12A5 nghẹn ngào nói: “12 năm đi học, biết làm sao khi ai cũng phải trưởng thành, dù yêu màu áo trắng học trò như thế nào cũng không thể sống mãi với thời áo trắng”.
Khoảnh khắc khiến nhiều người xúc động nhất trong lễ tri ân và trưởng thành tại Trường THPT An Minh là khi học sinh đọc thư gửi cha mẹ và cài bông hoa lên ngực áo đấng sinh thành. Không ít phụ huynh lặng lẽ lau nước mắt. Dưới hàng ghế, có người cha làm phụ hồ diện áo sơ mi còn nếp gấp. Có người mẹ mang đôi dép mới mua để dự lễ. Nhiều phụ huynh liên tục giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc của con mình. Vừa chụp ảnh con trai, bà Trần Thị Mai, ngụ xã An Minh cười nói: “Tôi chụp nhiều vì sợ mai mốt nó đi học xa, lớn lên rồi sẽ không còn những khoảnh khắc như vầy nữa. Mới ngày nào còn dắt nó đến trường, vậy mà giờ đã chuẩn bị bước vào đại học. Làm cha mẹ chỉ mong con nên người, biết thương cha mẹ, biết cố gắng cho tương lai của mình”.
Đại diện gần 400 học sinh khối 12 của Trường THPT An Minh, em Nguyễn Thảo Ngân - học sinh lớp 12C3 nói những lời chưa từng nói: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời chẳng ai khổ bằng cha. Nhìn lại 18 năm qua, chúng con nhận ra sự trưởng thành của mình được đánh đổi bằng những đêm cha mẹ thức trắng lo toan, bằng những sợi tóc bạc và những dấu vết thời gian in trên gương mặt người thân. Chúng con xin lỗi vì những lần vô tâm, những phút bồng bột của tuổi mới lớn khiến cha mẹ buồn lòng...”.
Dành những lời nói chân thành cho thầy cô, Thảo Ngân xúc động: “Thầy cô đã dạy chúng em kiến thức và cách làm người, luôn động viên và nâng đỡ chúng em vượt qua những khó khăn trong học tập cũng như cuộc sống. Mai này dù đi đâu, chúng em cũng sẽ không quên những bài học và tình thương mà thầy cô đã dành cho mình”.
Sau lời tri ân, giọt nước mắt chia tay là những ngã rẽ đầu tiên của tuổi 18. Có em quyết tâm thi đại học với ước mơ bước ra thế giới rộng lớn. Có em chọn học nghề để sớm đi làm phụ giúp gia đình. Có em muốn rời quê để tìm cơ hội mới. Nhưng cũng có những học sinh mong một ngày trở về. Mai Trúc Nghi - học sinh lớp 12A5, Trường THPT An Biên cho biết: “Em có nguyện vọng học ngành nông nghiệp vì đây là lĩnh vực gần gũi với cuộc sống của gia đình và người dân quê em. Em mong sau này học được kiến thức mới để có thể áp dụng vào sản xuất, giúp ích cho quê hương”.
Theo thầy Nguyễn Văn Du - Phó Hiệu trưởng Trường THPT An Biên, Ban Giám hiệu trường mong muốn học sinh hiểu rằng từ hôm nay các em phải chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Thành công không chỉ đo bằng việc vào đại học hay làm nghề gì mà còn ở việc sống có ích, biết yêu thương gia đình và đóng góp cho cộng đồng.
BẢO TRÂN