Điều còn lại sau những con sóng

15/07/2026 - 09:23

 - Một tai nạn có thể làm người ta bàng hoàng. Nhưng không nên để một biến cố trở thành lăng kính duy nhất để nhìn về một vùng đất. Điều làm nên giá trị của một điểm đến không chỉ là những ngày bình yên mà còn là cách nơi ấy đối diện với những điều không mong muốn. Sau vụ lật ca nô ở Phú Quốc (An Giang), điều còn lại không chỉ là nỗi đau, mà còn là một bài học về trách nhiệm, sự sẻ chia và niềm tin.

Du khách trong một chuyến du lịch biển tại Phú Quốc. Ảnh: HOÀNG DUNG

Có một điều rất lạ trong cuộc sống.

Khi mọi thứ diễn ra bình yên, người ta thường chỉ nhớ đến cảnh đẹp. Chỉ khi một biến cố xảy ra, người ta mới nhìn thấy con người.

Phú Quốc những ngày này là như thế.

Không ai phủ nhận vụ lật ca nô trên vùng biển Hòn Mây Rút Ngoài là một tai nạn đặc biệt nghiêm trọng. Mười lăm sinh mạng đã ra đi. Đó là mất mát không gì bù đắp được đối với gia đình các nạn nhân và cũng là nỗi day dứt của những người làm du lịch.

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở con số ấy, có lẽ chúng ta sẽ vô tình bỏ sót phần quan trọng nhất của câu chuyện.

Đó là cách con người đã đối xử với nhau sau biến cố.

Giữa lúc biển động và thời gian được tính bằng từng phút, những người lính hải quân, cảnh sát biển, biên phòng, công an, lực lượng cứu hộ, ngư dân, thợ lặn, doanh nghiệp du lịch… cùng hướng ra hiện trường. Không ai chờ đợi mệnh lệnh để sẻ chia. Không ai hỏi người gặp nạn đến từ quốc gia nào. Trên biển hôm ấy, chỉ có một mục tiêu: cứu người.

Trong bệnh viện, các y, bác sĩ khẩn trương cấp cứu. Các chuyên gia từ Bệnh viện Chợ Rẫy được huy động đến hỗ trợ. Những cán bộ ngoại vụ, nhân viên du lịch, người phiên dịch lặng lẽ đồng hành cùng thân nhân các nạn nhân trong những giờ phút khó khăn nhất. Có những việc rất nhỏ: một bữa ăn, một chuyến xe, một lời giải thích, một cái nắm tay. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại nói nhiều nhất về cách một vùng đất đối đãi với những người đã tìm đến mình.

Một điểm đến không được đánh giá chỉ bằng vẻ đẹp của biển xanh hay những khu nghỉ dưỡng hiện đại. Điều làm nên giá trị của một điểm đến còn là cách nơi ấy ứng xử khi đối diện với điều không mong muốn.

Ngay sau vụ việc, Chủ tịch UBND tỉnh An Giang Hồ Văn Mừng đã yêu cầu tập trung cao nhất cho việc cứu chữa người bị thương, chăm lo chu đáo cho thân nhân các nạn nhân, điều tra khách quan nguyên nhân vụ việc và rà soát toàn diện hoạt động vận tải khách du lịch đường thủy. Một chỉ đạo khiến nhiều người chú ý là không để việc hỗ trợ nạn nhân bị chậm trễ vì thủ tục hành chính.

Đó không chỉ là một yêu cầu điều hành. Đó là cách đặt con người ở vị trí trung tâm.

Cùng với đó là tinh thần công khai, minh bạch. Thông tin được cập nhật liên tục. Báo chí được tạo điều kiện tiếp cận. Quá trình điều tra được thông tin kịp thời. Không né tránh sự thật, cũng không vội vàng kết luận khi chưa đủ căn cứ. Một chính quyền biết lắng nghe và đối diện với sự thật luôn tạo ra niềm tin lớn hơn so với một chính quyền chỉ cố gắng bảo vệ hình ảnh của mình.

Ở góc độ quản lý ngành, Giám đốc Sở Du lịch An Giang Bùi Quốc Thái nhìn nhận thẳng thắn rằng đây là bài học lớn đối với hoạt động du lịch đường thủy. Những cuộc rà soát sẽ được tiến hành. Điều kiện hoạt động của phương tiện sẽ được kiểm tra chặt chẽ hơn. Công tác cảnh báo thời tiết, kỹ năng cứu hộ, hướng dẫn an toàn cho du khách sẽ tiếp tục được nâng lên. Và trên tất cả là một thông điệp giản dị nhưng cũng là lời hứa với mỗi du khách: “An toàn của du khách luôn là ưu tiên hàng đầu.”

Đó không phải là lời hứa dành riêng cho hôm nay. Đó còn là cam kết cho mọi ngày mai.

Có người sẽ hỏi: Sau vụ việc này, có còn nên đến Phú Quốc?

Có lẽ, câu trả lời không nằm ở những tờ rơi quảng bá hay những lời giới thiệu mỹ miều. Câu trả lời nằm ở chính cách vùng đất ấy đã ứng xử trong những ngày khó khăn nhất.

Một tai nạn là điều không ai mong muốn. Không quốc gia nào, không điểm đến nào có thể khẳng định mình miễn nhiễm trước mọi rủi ro của thiên nhiên và cuộc sống. Điều tạo nên khác biệt không phải là việc chưa từng xảy ra sự cố, mà là sau sự cố ấy, người ta làm gì để bảo vệ con người và để những hành trình sau an toàn hơn.

Niềm tin không được xây dựng bằng những lời khẳng định. Niềm tin được xây dựng bằng hành động. Những con người đã lao ra biển để cứu người. Bằng những bác sĩ đã thức trắng đêm. Bằng những cán bộ tận tụy với từng thủ tục lãnh sự, từng chuyến xe, từng cuộc điện thoại. Bằng sự thẳng thắn nhận diện những khoảng trống cần khắc phục. Và bằng quyết tâm không để nỗi đau ấy lặp lại.

Có lẽ, đó mới là điều còn lại sau những con sóng.

Không còn là sự hoài nghi. Mà là niềm tin rằng một vùng đất biết trân trọng con người sẽ luôn biết cách hoàn thiện mình để xứng đáng hơn với niềm tin mà du khách gửi gắm.

ĐỨC BÌNH