Chiều xuống khu phố Xà Xía, phường Hà Tiên, căn bếp nhỏ của gia đình chị Thị Mỹ Loan lại rộn ràng tiếng nói cười. Mâm cơm chiều chưa dọn nhưng mùi thức ăn đã lan trong không gian ấm cúng. Người chuẩn bị bữa cơm, người sắp chén đũa, mấy đứa trẻ sau giờ học tranh thủ phụ mẹ những việc lặt vặt trong nhà. Bữa cơm chung không chỉ là thói quen mà còn là “điểm hẹn” của tình thân. Ở đó, mọi câu chuyện trong ngày được kể lại, những lo toan được chia sẻ và cả những mệt nhọc cũng nhẹ đi phần nào.
.JPG)
Niềm vui của gia đình chị Thị Mỹ Loan khi được công nhận gia đình văn hóa. Ảnh: DANH THÀNH
Theo chị Loan, để giữ lửa hạnh phúc cho gia đình, điều quan trọng nhất chính là sự đồng lòng giữa các thành viên. Vợ chồng chị vừa lo chi phí sinh hoạt vừa chăm sóc cha mẹ già, vừa nuôi con học hành. Áp lực không nhỏ, nhưng đổi lại là sự sẻ chia, đỡ đần của tất cả mọi người trong nhà. Chị nhớ nhất những buổi chiều, sau giờ học, các con chủ động phụ mẹ dọn dẹp, nấu cơm, chăm sóc ông bà. Những việc tưởng chừng nhỏ bé ấy, qua thời gian lại trở thành thói quen, rồi dần dần hình thành nếp sống của cả gia đình.
Ở gia đình chị Loan, khoảng cách giữa các thế hệ dường như được thu hẹp lại bằng những bữa cơm chung, những lần trò chuyện sau một ngày làm việc, học tập. Sự gần gũi ấy khiến ngôi nhà luôn giữ được hơi ấm, dù cuộc sống bên ngoài có nhiều đổi thay. “Khó khăn thì gia đình nào cũng có, nhưng điều quan trọng là vợ chồng, con cái có thật sự cùng nhau chia sẻ hay không. Với tôi, hạnh phúc là con cái ngoan ngoãn, cả nhà tối đến quây quần bên mâm cơm. Khi cả nhà cùng cố gắng, cùng nhìn về một hướng thì mọi chuyện rồi cũng sẽ qua” chị Loan tâm sự.
Nếu gia đình chị Loan giữ gìn hạnh phúc bằng sự sẻ chia trong nếp sống hai thế hệ, thì tại ấp Minh Tân, xã U Minh Thượng, gia đình bà Thị Hồng lại mang một nhịp sống khác - nơi ba thế hệ cùng chung một mái nhà. Mẹ chồng, vợ chồng chị, con trai, con dâu và cháu nội, mỗi người một tính cách, một nếp sinh hoạt, một góc nhìn riêng về cuộc sống. Sống chung nhiều thế hệ, điều khó nhất là cách dung hòa những suy nghĩ khác nhau giữa các thành viên. Người lớn quen nếp sinh hoạt truyền thống, kỹ lưỡng và chừng mực; trong khi lớp trẻ lại năng động, cởi mở và có cách tiếp cận cuộc sống hiện đại hơn.
Chính vì thế, trong gia đình, mỗi người đều có vai trò riêng nhưng không tách rời nhau. Người lớn tuổi giữ nếp nhà, chăm sóc cháu nhỏ, nhắc nhở con cháu những điều căn bản trong sinh hoạt. Vợ chồng trẻ vừa lo kinh tế vừa san sẻ việc nhà khi có thời gian. Con cháu trong nhà được lớn lên trong môi trường có nhiều thế hệ, nên dần học được cách sống chan hòa, biết quan tâm đến người khác. “Không thể bắt ai cũng giống ai được, nên quan trọng là mình hiểu nhau. Người lớn phải lắng nghe con cháu, còn con cháu thì phải biết kính trên nhường dưới. Có chuyện gì cả nhà ngồi lại nói rõ ràng, tránh để hiểu lầm kéo dài”, bà Hồng chia sẻ.
Anh Danh Hiếu Nghĩa - con ruột bà Hồng cho biết, việc sống chung nhiều thế hệ ban đầu cũng phát sinh mâu thuẫn nhỏ do những khác biệt trong sinh hoạt hằng ngày, nhưng dần dần mọi người học cách điều chỉnh để phù hợp với nhau hơn. “Mỗi người một thói quen nên đôi khi xảy ra va chạm. Nhưng rồi cả nhà đều chọn cách nhường nhịn, góp ý nhẹ nhàng với nhau. Sống chung rất vui, quan trọng là lúc nào cũng có người thân bên cạnh”, anh Nghĩa nói.
Mô hình gia đình nhiều thế hệ có thể không còn phổ biến như trước, nhưng những giá trị mà nó mang lại vẫn còn nguyên ý nghĩa. Đó là sự yêu thương, là trách nhiệm, là cách mỗi người học cách lắng nghe và đồng hành cùng nhau trong cùng một mái nhà. Theo Giám đốc Sở Văn hóa và Thể thao Nguyễn Khánh Hiệp, từ bao đời nay, gia đình luôn được xem là nền tảng của xã hội, là nơi nuôi dưỡng nhân cách, gìn giữ truyền thống và lưu truyền những giá trị văn hóa tốt đẹp giữa các thế hệ. Các gia đình đã phát huy vai trò nòng cốt, lan tỏa những giá trị tốt đẹp, trở thành những hạt nhân tích cực trong xây dựng đời sống văn hóa cơ sở; chung tay xây dựng quê hương An Giang ngày càng văn minh, giàu đẹp và phát triển bền vững.
DANH THÀNH