 |
| Tiếng Then gọi mùa xuân. |
Người lữ khách dừng chân bên con dốc. Tiếng đàn vọng ra từ mái nhà nhỏ đầu bản - dịu dàng, sâu lắng, vừa như kể chuyện, vừa như khẽ gọi tên ai. Anh nhận ra giai điệu ấy, khúc then cô gái vùng cao từng hát trong một chiều xuân năm cũ. Khi ấy, cô ngồi bên hiên, áo chàm chạm gió, đôi mắt trong như nước suối. Giọng hát của cô ngân lên giữa núi rừng, khiến lòng anh, kẻ đi qua bao miền đất, bỗng lặng yên.
Tiếng then của cô như suối chảy qua tim, làm dịu những vết xước của cuộc đời. Trong mỗi nốt nhạc, có nỗi nhớ, có yêu thương, có cả sự bình yên thẳm sâu mà người lữ khách chẳng thể tìm thấy nơi phố xá. Cô hát về mùa xuân, về người con trai lên nương, về hoa đào nở muộn, về niềm mong gặp lại sau những ngày xa. Giọng hát ấy khiến thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng lòng ngân lên trong gió.
Rồi mùa xuân trôi qua. Anh rời bản, mang theo âm thanh của khúc then chưa dứt. Ở nơi xa, giữa những ồn ào của phố thị, đôi khi chỉ cần nghe một giai điệu dân ca, lòng anh lại dội về miền sương núi. Thấy bóng cô gái năm nào - dáng nhỏ nhắn, ánh nhìn hiền, và đôi tay gảy đàn như kể lại một giấc mơ chưa kịp tàn.
Có những nỗi nhớ không cần gọi tên. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, như tiếng then giữa sương xuân - trong trẻo, man mác buồn, mà vẫn đủ để tin rằng âm nhạc, tựa như tình yêu, luôn có một cách rất riêng để chữa lành những khoảng trống trong tâm hồn.
Mùa xuân lại đến. Gió vẫn bay qua triền núi, hoa đào vẫn nở. Người lữ khách khẽ mỉm cười, lặng nghe tiếng đàn tính vọng về đâu đó trong gió. Ở nơi sâu thẳm nhất, anh biết, khúc then ấy vẫn còn ngân - như mùa xuân chưa từng rời xa.
Theo Baotuyenquang.com.vn