Mái ấm bình yên của hai người lính năm xưa

17/08/2026 - 10:22

 - Hơn 40 năm nên duyên vợ chồng, tình yêu của ông Nguyễn Văn Nô và bà Trương Thị Mỹ Lệ, ngụ ấp Hòa Tân, xã Định Mỹ (An Giang) vẫn vun đắp từ sự đồng cảm, sẻ chia rồi trở thành điểm tựa suốt chặng đường đời.

Vợ chồng ông Nguyễn Văn Nô và bà Trương Thị Mỹ Lệ vui vầy bên cháu nhỏ​.

Lớn lên trong gia đình giàu truyền thống cách mạng, lòng yêu nước sớm thấm sâu vào ông Nô. Năm 17 tuổi, ông rời gia đình, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông trực tiếp chiến đấu tại những địa bàn gian khổ, ác liệt ở chiến trường biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Trong một trận đánh, đơn vị ông Nô gồm 9 người thì 2 người hy sinh, 7 người còn lại bị thương nặng do trúng mìn của địch. Ông may mắn sống sót nhưng đôi chân bị thương nghiêm trọng. Sau khi được sơ cứu tại mặt trận, ông được chuyển về tuyến sau và trải qua 3 lần phẫu thuật để lấy những mảnh mìn găm sâu trong cơ thể. Sau này, ông được xác định thương tật 25%.

Quê bà Trương Thị Mỹ Lệ ở miền biên giới tỉnh Đồng Tháp. Bà cũng trải qua tuổi thơ nghèo khó trong gia đình đông anh em. Nhìn những người lính kiên cường, lòng yêu nước trong bà dần lớn lên qua những buổi văn nghệ phục vụ quân y.

Tháng 1/1973, chưa tròn 18 tuổi, bà Mỹ Lệ quyết định rời gia đình đi kháng chiến. Hành trang chỉ vài bộ bà ba và chiếc áo ấm giữa mùa mưa. Bà gia nhập Trung đoàn E162 thuộc Tỉnh đội An Giang. Ban đầu, bà làm nhiệm vụ phụ bếp, đi chợ. Chiến sự ngày càng ác liệt, bà được rút về tuyến sau rồi sang Campuchia phục vụ tại quân y Tỉnh đội. Công việc của bà là tải thương, tải đạn và chăm sóc thương bệnh binh. Có lúc, bà tìm cách trở về đơn vị tuyến trên để trực tiếp tham gia chiến đấu.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, bà Mỹ Lệ theo học khóa đào tạo y tá rồi được phân công về công tác tại huyện Phú Tân (cũ) và tham gia khám tuyển nghĩa vụ quân sự. Chính trong những ngày ở đơn vị an dưỡng, ông Nô gặp bà Mỹ Lệ. Nhìn người lính vật lộn với những cơn đau, bà dành cho ông sự chăm sóc tận tình. Từng viên thuốc, lời hỏi thăm giữa những ngày thiếu thốn dần trở thành sự sẻ chia đặc biệt.

Với ông Nô, sự dịu dàng và tận tụy của cô y tá trẻ là điểm tựa tinh thần trong những ngày thương tật. Tình cảm giữa hai người đến từ sự thấu hiểu, đồng cảm vì từng trải qua chiến tranh và cùng chung lý tưởng. Năm 1981, ông Nô và bà Mỹ Lệ nên duyên vợ chồng. Đám cưới giản dị tại quê nhà đánh dấu chặng đường mới của đôi vợ chồng từng đi qua những năm tháng khốc liệt.

Hơn 4 thập kỷ gắn bó, ông Nô và bà Mỹ Lệ cùng nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống, nuôi 5 người con gồm 3 con ruột và 2 con nuôi. Nay gia đình có 9 người cháu. Người con gái ruột thứ hai hiện sống cùng, trực tiếp phụng dưỡng ông, bà.

Ở tuổi thất thập, cuộc sống của vợ chồng ông bà chủ yếu dựa vào việc làm nông và các chính sách hỗ trợ của Nhà nước. Những vết thương cũ ở đôi chân ông Nô vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Dẫu vậy, ông bà vẫn giữ tinh thần lạc quan của người lính năm xưa. “Hằng ngày, ngoài việc đồng áng, niềm vui tuổi già của chúng tôi là cùng nhau chăm sóc các cháu nhỏ, cùng nhìn lại những tấm huân chương chiến công đã nhuốm màu thời gian”, bà Mỹ Lệ nói.

Không chỉ vun vén gia đình, ông Nô và bà Mỹ Lệ còn là những công dân, hội viên cựu chiến binh gương mẫu tại địa phương. Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Định Mỹ Lê Phước Nhiệm nhận xét: “Ông Nô và bà Mỹ Lệ đều là những hội viên gương mẫu của Hội Cựu chiến binh xã. Ông bà luôn chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các hoạt động của chi hội. Bà Mỹ Lệ còn thường xuyên đóng góp cho hoạt động từ thiện tại Ban Trị sự Phật giáo Hòa Hảo xã. Sự nhiệt tình, trách nhiệm của ông bà là tấm gương để con cháu và thế hệ trẻ noi theo”.

Bà Trương Thị Mỹ Lệ được Chủ tịch nước tặng Huy chương Kháng chiến hạng nhì vì thành tích trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Bà còn được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng ba vì những năm tháng phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam.

PHƯƠNG LAN