Đối với các học trò khối 12, các em đang đứng ở một ranh giới rất đẹp của cuộc đời: Một bên là tuổi học trò đầy kỷ niệm, một bên là cánh cửa tương lai rộng mở, một thời để nhớ, để khắc ghi; không chỉ để tri ân, mà còn để trưởng thành. Nếu nhà trường là nơi chắp cánh, thì gia đình chính là nơi bắt đầu của mọi yêu thương. Có những tình yêu không nói thành lời. Có những hy sinh không cần được ghi nhận. Đó là những buổi sáng sớm lo cho con đến lớp, những ánh mắt dõi theo không rời, có niềm tự hào xen lẫn những lo toan và có thể đang lặng lẽ giấu đi một giọt nước mắt. Hay những đêm dài thao thức khi con thi cử, những nỗi lo âm thầm mà chỉ cha mẹ mới hiểu.
.JPG)
Em Phạm Huỳnh Thành Đạt - học sinh lớp 12Cn1, Trung tâm Giáo dục thường xuyên An Giang 2 tri ân ông ngoại đã nuôi dưỡng em ăn học. Ảnh: HẠNH CHÂU
Gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến bậc phụ huynh, em Phạm Huỳnh Thành Đạt - học sinh lớp 12Cn1, Trung tâm Giáo dục thường xuyên An Giang 2 nghẹn ngào: “Cuộc đời mỗi người thường bắt đầu bằng hình ảnh của cha, của mẹ. Nhưng với con, ký ức đầu tiên và đậm nét nhất lại là bóng dáng gầy gò, liêu xiêu của ông ngoại dưới nắng chiều. Lớn lên trong một hoàn cảnh không trọn vẹn như bao bạn bè, nhưng con chưa bao giờ cảm thấy mình thiếu hụt tình thương. Bởi lẽ, ông đã gom nhặt tất cả những vụn vỡ của cuộc đời, dùng sự bao dung và đức hy sinh để xây nên cho con một tòa lâu đài hạnh phúc bằng tình cốt nhục”.
Trong bức thư tri ân gửi đến ông ngoại mình, Thành Đạt viết: “Những ngày mưa tầm tã, mái nhà mình dột nát, ông đã thức trắng đêm cầm chiếc thau hứng nước, dành chỗ khô ráo nhất cho con giấc ngủ say. Lúc đó con còn quá nhỏ để hiểu rằng, để con có một giấc mơ đẹp, ông đã phải gồng mình gánh chịu những cơn đau khớp, những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai. Khi con bước vào lớp 1, người dạy con đánh vần không phải là cha, người đưa con đến trường không phải là mẹ, mà chính là ông. Chiếc xe đạp cũ kỹ kêu kẽo kẹt trên con đường làng đã chở che cả một bầu trời thơ ấu của con. Mỗi lần con bị điểm kém hay nghịch ngợm, ông không đánh đòn đau, ông chỉ thở dài. Cái thở dài ấy của ông còn đau hơn roi vọt, nó dạy con biết rằng mình cần phải cố gắng nhiều hơn để không làm héo hắt thêm đôi mắt vốn đã mờ đục theo thời gian của ông”.
Thành Đạt chia sẻ, 18 năm qua, em sống trong tình thương của ông ngoại như một lẽ tự nhiên, đến mức đôi khi vô tâm xem đó là điều hiển nhiên. Em từng có những lúc bốc đồng của tuổi trẻ, những lúc cãi lời ông để chạy theo những cuộc vui vô bổ; từng cảm thấy khó chịu khi ông nhắc nhở chuyện ăn uống, chuyện học hành. Nhưng hôm nay, khi đứng ở ngưỡng cửa tuổi 18, nhìn vào mái tóc đã bạc trắng như cước, nhìn vào những vết đồi mồi trên tay ông, em mới bàng hoàng nhận ra: Thời gian của em đang dài thêm thì quỹ thời gian của ông đang ngắn lại. Mỗi một tấc cao của em là một lần lưng ông còng xuống. Mỗi một bước tiến của em trên con đường học vấn là một lần đôi mắt ông thêm mỏi mệt. Em hứa sẽ nỗ lực hết mình cho kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông sắp tới, sẽ sống một cuộc đời lương thiện và bản lĩnh tạo dựng tương lai, để không phụ lòng trời biển của ông và thầy cô.
Thầy Lâm Huỳnh Mạnh Đông - Giám đốc Trung tâm Giáo dục thường xuyên An Giang 2 chia sẻ: “Những năm qua, các thầy cô không chỉ dạy chữ, trao kiến thức, còn dạy cách làm người, trao niềm tin. Đặc biệt, với môi trường giáo dục thường xuyên, nơi có những học sinh từng mang trong mình mặc cảm, từng chông chênh trong lựa chọn, thì sự kiên nhẫn, trách nhiệm và tình yêu thương của thầy cô lại càng đáng quý hơn bao giờ hết. Có những lúc thầy cô phải trăn trở, có những lần phải nghiêm khắc, có những khi lặng im mà lòng đầy suy nghĩ. Nhưng tất cả đều mong học sinh nên người, thắp sáng con đường tương lai trong chính sự trưởng thành của các em”.
30 năm gặp lại, hơn 160 cựu học sinh niên khóa 1993 - 1996 ở khắp mọi miền đất nước của Trường Trung học phổ thông Long Xuyên đã xúc động tri ân các thầy cô nguyên giáo viên trực tiếp giảng dạy khóa 1993 - 1996. Nối lại sợi dây tình bạn nhuốm màu thời gian ba thập niên, các cựu học sinh đã tri ân những người chèo đò thầm lặng.
Ông Nguyễn Việt Anh, cựu học sinh Trường Trung học phổ thông Long Xuyên chia sẻ: “30 năm qua, chúng tôi đi khắp muôn phương, học thêm bao nhiêu kiến thức mới, gặp gỡ bao nhiêu người thầy trong cuộc đời. Nhưng, những bài học đạo đức đầu đời dưới mái trường Long Xuyên, những lời răn dạy nghiêm khắc hay những cái gật đầu khích lệ của thầy cô ngày ấy, vẫn là hành trang quý giá nhất giúp chúng tôi đứng vững trước những sóng gió của cuộc đời. Có những bạn hôm nay đã là bác sĩ, kỹ sư, có bạn là doanh nhân, có bạn là lao động thầm lặng..., nhưng dù ở vị trí nào, chúng tôi đều tự hào là học trò của thầy cô niên khóa 1993 - 1996”.
Rời xa mái trường, mỗi thế hệ học trò, mỗi người một con đường. Có người đi xa, có người đi gần, có người thành công sớm, có người phải đi chậm hơn…, nhưng quan trọng là phải sống sao cho xứng đáng với công ơn nuôi dưỡng, giáo dục của ông bà, cha mẹ và thầy cô.
HẠNH CHÂU