Những nữ lái đò trên biển

26/06/2026 - 10:00

 - Trên vùng biển, đảo An Giang, có những người phụ nữ hằng ngày vượt sóng, đưa rước khách trên biển. Hình ảnh những nữ lái đò góp thêm sắc màu vào bức tranh lao động tại địa phương, minh chứng cho tinh thần lao động bền bỉ, quyết tâm của giới nữ.

Những nữ lái đò trên vùng biển đặc khu Phú Quốc. Ảnh: THỦY TIÊN

Bà Nguyễn Thị Đa có gần 15 năm gắn bó với nghề chạy đò trên vùng biển Phú Quốc. Trước khi ra đảo, gia đình bà sống bằng nghề đưa đò ở phường Long Xuyên. Tuy nhiên, khi phương tiện đường bộ phát triển, những chuyến đò dọc, đò ngang dần thưa thớt. Thu nhập không đủ trang trải cuộc sống, bà cùng gia đình dắt díu nhau ra đảo ngọc với hy vọng tìm cơ hội mới. Nhớ lại những ngày đầu, bà Đa chia sẻ: “Lúc đó tôi không biết làm nghề gì khác. Nghề chạy đò đã quen từ lâu nên ra đây tôi tiếp tục theo nghề. Những ngày đầu chưa quen sóng biển, tay lái còn run, nhưng vì miếng cơm manh áo buộc tôi phải cứng cáp”.

Theo bà Đa, nghề chạy đò trên biển khác với chạy đò trên sông. Người cầm lái phải thường xuyên đối mặt với gió mạnh, sóng lớn hay những diễn biến bất ngờ của thời tiết. Chỉ cần lơ là một chút cũng có thể gây nguy hiểm cho hành khách và bản thân. Nhiều năm làm nghề giúp bà tích lũy kinh nghiệm quan sát thời tiết, nhận biết hướng gió và xử lý tình huống khi biển bất ngờ đổi trạng thái. Dẫu vậy, mỗi chuyến đi vẫn luôn đòi hỏi sự tập trung cao độ. “Có những hôm đang đưa khách ra đảo nhỏ thì trời chuyển mưa, sóng đánh mạnh, ai cũng lo sợ. Những lúc ấy, người lái phải giữ được sự bình tĩnh để điều khiển đò an toàn”, bà Đa nói.

Không chỉ có những người thâm niên như bà Đa, nghề lái đò còn là chiếc phao cứu sinh cho nhiều phụ nữ địa phương trước những biến động kinh tế. Bà Nguyễn Thu Hằng, ngụ đặc khu Phú Quốc, vốn là nội trợ, quanh năm quanh quẩn trong gian bếp. Bà Hằng kể: “Trước đây mọi chi tiêu trong gia đình phụ thuộc vào đồng lương của chồng. Tuy nhiên, thu nhập này không ổn định, kinh tế gặp khó khăn nên tôi quyết định bước ra khỏi gian bếp, học lái đò tìm sinh kế”.

Ban đầu, việc điều khiển phương tiện trên biển không hề dễ dàng đối với bà Hằng vì chưa quen sóng nước. Những chuyến đi đầu tiên khiến bà nhiều lần lo lắng vì phải xử lý tình huống phát sinh trên biển. Sau thời gian học hỏi từ những người đi trước và tích lũy kinh nghiệm thực tế, bà dần tự tin hơn với công việc. Mỗi ngày kiếm được vài trăm ngàn đồng đã giúp gia đình bà trang trải chi phí sinh hoạt. “Những ngày đầu mới chạy, tôi sợ và mệt lắm. Con đò nhỏ mỗi khi sóng đánh đều chao đảo, lắc lư mình phải đứng vững, chân kẹp chặt tay lái của máy”, bà Hằng bộc bạch.

Nghề này, thời gian làm việc không tính bằng giờ hành chính mà tính bằng mùa du lịch và con nước. Vào mùa cao điểm, khi du khách đến Phú Quốc tham quan các hòn, đội ngũ lái đò gần như phải vắt kiệt sức lực. Những chuyến đò nối đuôi nhau từ sáng sớm đến tối muộn. Có những ngày, bữa trưa của họ chỉ ăn vội một ổ bánh mì hay ca trà đá đường ngay trên đò để kịp đón khách chuyến tiếp theo. Vào mùa mưa bão, biển động mạnh, lượng du khách ít, họ lại nhanh nhạy chuyển đổi phương thức mưu sinh. Không có khách tham quan, các chị chuyển sang chở hàng hóa hoặc đưa ngư dân từ các tàu, thuyền vào đất liền và ngược lại. Công việc thay đổi theo thời tiết nhưng vẫn xoay quanh mặt nước và con đò quen thuộc.

Nghề lái đò nơi đầu sóng không chỉ đòi hỏi sức khỏe, sự am tường về luồng lạch, quy luật thủy triều để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hành khách mà còn thử thách bản lĩnh của phụ nữ. Họ không ngại nắng gió, không quản nhọc nhằn, lấy sự an toàn của hành khách làm niềm vui và lấy sự ổn định cuộc sống gia đình làm động lực phấn đấu.

THỦY TIÊN