Kết quả tìm kiếm cho "ăn cơm cùng nhau người thân"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1672
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Từ gian khó buổi đầu, nhiều cựu chiến binh nỗ lực vươn lên trên “mặt trận” lao động, sản xuất. Bằng ý chí và cách làm cần cù, họ biến ruộng vườn thành nguồn thu ổn định, nuôi gia đình no ấm.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Giữa thành phố Huế yên tĩnh, suốt những năm qua, Phan Vũ Tuấn vẫn lặng lẽ vẽ cây tre. Sinh tại Hương Sơn (Hà Tĩnh), chàng trai sinh năm 1994 bất ngờ chọn ở lại Huế để lập nghiệp mà không phải Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Trong nhịp sống hiện đại, không ít trẻ em TP quen với tiện nghi nên dần ngại với những chuyến về quê ăn Tết cùng ông bà.
Trong hai ngày (6 và 7/2), tại Trung tâm Phát sóng truyền hình quốc gia và địa phương Hòn Me, xã Hòn Đất (tỉnh An Giang), Ban Chấp hành Công đoàn cơ sở Báo và Phát thanh - truyền hình An Giang tổ chức chương trình mừng Đảng - mừng Xuân Bính Ngọ 2026 chủ đề “Xuân trên đỉnh sóng - Tết ấm Hòn Me”.
Ngày trở về sau 2 năm tại ngũ, có chiến sĩ không mang theo hành lý cồng kềnh. Chiếc ba lô xuất ngũ vẫn gọn gàng, giản dị như ngày các anh lên đường nhập ngũ. Nhưng món quà lớn nhất các anh dành gia đình là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua rèn luyện, thử thách.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Giữa mùa xuân trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, chỉ cần một chén trà Shan Tuyết cũng đủ làm dịu lòng người giữa những ngày Tết no đủ. Hương trà theo làn gió xuân se lạnh khẽ luồn qua kẽ lá, dìu dịu lan trong không gian, như gói cả vị mây, vị núi vào trong hơi thở của đất trời. Ở độ cao ngàn mét, nơi mây trắng chạm đỉnh, những cây Shan Tuyết cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó - rêu phong phủ bạc thân, trầm mặc mà bền bỉ, như chứng nhân của thời gian, của mùa nối mùa, và của lẽ sống an hòa giữa đại ngàn.