Kết quả tìm kiếm cho "động vật ăn thịt"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2649
Tuy không phổ biến như bún bò hay bún mắm nêm, bún giấm nuốc tại cố đô Huế vẫn có sức hút riêng biệt nhờ hương vị độc đáo.
Chứng kiến mẹ quanh năm làm lụng để nuôi 4 chị em ăn học, Ninh Thúy Hoa luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn. Nỗ lực ấy đã giúp nữ sinh tốt nghiệp thủ khoa với điểm tổng kết gần tuyệt đối 3,99/4,0.
Từ những sản vật mộc mạc nơi bãi bồi, vuông tôm như ba khía, sò huyết, cá lóc, cá bóng trứng, cá nâu... người dân ven biển An Giang đã khéo léo chế biến thành những món ăn đậm đà hương vị biển, trọn vẹn tình quê.
Mưa xuống cũng là lúc sản vật đồng quê vùng U Minh Thượng thêm phong phú. Cá, cua, ốc theo con nước tìm về ruộng đồng; rau choại, hẹ nước xanh non góp thêm hương vị cho bữa cơm quê.
Mỗi khi vào mùa thu hoạch sầu riêng ở tỉnh Lâm Đồng, nhiều người lao động ở đây có thể kiếm từ 1 – 1,5 triệu đồng mỗi ngày từ việc leo cây hái thuê loại trái này.
Đến An Giang mà chưa ghé chợ mắm ở phường Châu Đốc hay dạo quanh vài sạp quen thuộc khu vực Miếu Bà Chúa Xứ núi Sam (phường Vĩnh Tế) thì coi như chưa chạm vào cái hồn đậm đà nhất của miền sông nước. Lần nào trở lại, mùi thơm quyến rũ ấy vẫn cứ níu chân du khách.
Tại vùng tôm - cua - lúa của các xã vùng U Minh Thượng (tỉnh An Giang), kinh nghiệm nuôi cua bằng nguồn thức ăn tự nhiên đang được nhiều hộ truyền tai nhau. Đó không phải là kỹ thuật quá phức tạp mà là sự am hiểu đặc tính của con cua, biết tận dụng những thứ sẵn có trong tự nhiên để giảm chi phí và nâng cao hiệu quả.
Chiếc mắt cá ngừ to gần bằng nắm tay, đặt trong thố đá nghi ngút khói, khiến không ít người Việt còn e dè. Ngay cả Joe, vị khách người Italy, cũng phải chần chừ vài giây trước khi quyết định nếm thử.
Không trực tiếp đánh bắt, nuôi tôm, cua, nhưng những người thu mua lại là cầu nối đưa sản vật vùng biển đến thị trường. Trong sự thay đổi của nghề thu mua hải sản, những người thu mua vừa giữ kinh nghiệm truyền thống vừa thích nghi với công nghệ để giữ nhịp mưu sinh nơi xóm biển.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Nếu bánh xèo miền Trung nhỏ nhắn, lớp vỏ dày hơn và nhân vừa phải, thì bánh xèo Nam Bộ lại gây ấn tượng bởi kích thước lớn, lớp vỏ mỏng, vàng óng và giòn rụm.
Suốt 15 năm, quán bún sả giản dị dưới chân núi Ba Thê của chị Mai Thị Dung, ngụ ấp Tân Hiệp A, xã Óc Eo (An Giang) vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm nồng, trở thành điểm hẹn ẩm thực quen thuộc của người dân xứ núi.