Kết quả tìm kiếm cho "Ốc tự nhiên"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1223
Ốc tự nhiên Vũng Tàu là địa chỉ quen thuộc với nhiều tín đồ hải sản khi ghé thăm thành phố biển. Trên website Ghiền Vũng Tàu, quán thường được nhắc đến nhờ không gian gần biển và chất lượng món ăn ổn định. Việc nắm rõ đặc điểm nhận biết quán cùng cách chọn món ngon sẽ giúp thực khách có trải nghiệm trọn vẹn hơn.
Lễ hội “Tinh hoa nghệ thuật quất cảnh Tứ Liên” là sự kiện thường niên, ngày càng được mở rộng, là điểm hẹn mỗi dịp Tết đến, Xuân về, góp phần khẳng định vị thế của quất cảnh Tứ Liên.
Từ chỗ nuôi theo kinh nghiệm, phó mặc may rủi cho con nước và thời tiết, nhiều hộ dân ven biển đang thay đổi cách làm sinh kế. Khi được hỗ trợ khoa học, kỹ thuật, vốn, giống và tư duy nuôi an toàn dưới tán rừng, người dân xã Tân Thạnh không chỉ tăng thu nhập mà còn chủ động thích ứng với biến đổi khí hậu, giữ rừng, giữ biển.
Danh hiệu Di sản văn hóa thế giới nếu được công nhận sẽ là niềm tự hào chung của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, di sản chỉ bền khi người dân hiểu, gìn giữ và hưởng lợi đúng cách. Đường ra thế giới của Óc Eo - Ba Thê bắt đầu từ cách cộng đồng sống với di sản mỗi ngày.
Khi tổ chức được kiện toàn, điều cần nhất là môi trường để tài năng được nảy nở. Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh đang đặt trọng tâm vào xây dựng sân chơi chuyên nghiệp, bồi dưỡng lực lượng, khuyến khích tác phẩm mới và lan tỏa giá trị văn hóa địa phương.
Óc Eo - Ba Thê đang chạy nước rút với một “bài thi” đặc biệt: Hồ sơ trình UNESCO phải đủ thuyết phục trên giấy, để rồi chịu kiểm tra bằng chính thực địa. Hạn chót 17 giờ GMT ngày 30/1/2026 đặt áp lực lên từng trang bản đồ, từng phụ lục, từng câu chữ tiếng Anh. Bởi ranh giới, tọa độ và cơ chế quản lý trong hồ sơ sẽ được đối chiếu trực tiếp khi chuyên gia quốc tế bước vào cuộc thẩm định hiện trường trong năm 2026.
Nhà báo Trương Đức Anh từng là phóng viên thường trú Khu tự trị Việt Bắc, đóng tại thị xã Thái Nguyên những năm 1967-1971, phóng viên mặt trận Quảng Trị năm 1972.
UNESCO xem toàn vẹn và xác thực là 2 thước đo quan trọng để đánh giá một di sản. Ở Khu di tích quốc gia đặc biệt Óc Eo - Ba Thê, việc giữ gìn 2 thước đo ấy diễn ra mỗi ngày, giữa mưa nắng vùng châu thổ và những nhu cầu rất thật của đời sống.
Việt Nam đang đứng trước một vận hội mới - "Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc". Để hiện thực hóa khát vọng đó, công nghệ không còn là một lựa chọn, mà là "linh hồn" của nền kinh tế.
UNESCO chỉ ghi danh những nơi có “Giá trị nổi bật toàn cầu”. Với Óc Eo - Ba Thê, giá trị ấy được chứng minh bằng dấu tích đô thị cổ, hệ thống kênh đào, mạng lưới giao thương và sự giao thoa văn hóa trong nhiều thế kỷ.
Ngày 12/1, Ban Quản lý Di tích văn hóa Óc Eo tỉnh An Giang làm việc với GS. Ichita Shimoda (Đại học Tsukuba, Nhật Bản) - chuyên gia khảo cổ học khu vực sông Mekong, thành viên mạng lưới SEAMEO để tham vấn ý kiến cho hồ sơ đề cử di sản thế giới. Cùng dự có các chuyên gia, nhà khoa học trong nước cùng lãnh đạo các sở, ngành liên quan.
Giữa cánh đồng phía tây An Giang, từ chân núi Ba Thê, những dấu vết của một đô thị - cảng thị cổ vẫn âm thầm hiện diện qua kênh đào, nền gạch và hiện vật, kể câu chuyện giao thương xuyên lục địa cách đây gần hai thiên niên kỷ. Hôm nay, quá khứ khảo cổ ấy đứng trước một thời khắc quyết định khi hồ sơ đề cử công nhận Di sản văn hóa thế giới bước vào đoạn nước rút với hạn nộp chính thức ngày 30/1/2026 và mọi việc từ đo đạc, khoanh vùng, bản đồ pháp lý, kế hoạch quản lý đến sự đồng thuận cộng đồng đều trở thành phép thử năng lực quản trị di sản. Loạt bài “Óc Eo - Ba Thê trên chặng đường đến Di sản thế giới” theo đó được thực hiện như một hành trình báo chí từ hiện trường đến hậu trường hồ sơ UNESCO, từ giá trị nổi bật toàn cầu đến thách thức bảo tồn trong đời sống đương đại, để thấy rõ một điều: Di sản không tự đi ra thế giới.