Kết quả tìm kiếm cho "Cháy kho chứa rơm"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 206
Tháng 4, Tết Chol Chnam Thmay về khắp xóm làng Khmer ở Hòn Đất. Những mẻ nồi đất đỏ lửa, vườn xoài trĩu quả, đời sống người dân khởi sắc, bình yên hiện hữu trong từng mái nhà.
Buổi chiều, có dịp men theo cung đường nhựa lên núi Cấm, dễ bắt gặp dòng người đi bộ lên, xuống giữa khung cảnh yên bình, thơ mộng.
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Ở những xã ven biển, nơi các con kênh, cửa sông đổ ra biển, nơi ghe, tàu thường xuyên ra vào neo đậu, không khó bắt gặp hình ảnh nhóm người ngồi bên hiên nhà hay dưới các trại lưới, thoăn thoắt đôi tay đan, vá lưới.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.
Trong những chuyến hành trình khám phá vùng đất cửa ngõ Tây Bắc, ẩm thực luôn là sợi dây gắn kết mạnh mẽ nhất giữa du khách và văn hóa bản địa. Việc Thưởng thức đặc sản Lương Sơn Hoà Bình Phú Thọ không chỉ đơn thuần là lấp đầy cái bụng đói sau những cung đường đèo dốc, mà còn là cách để chúng ta cảm nhận hơi thở của núi rừng, sự tinh tế trong cách chế biến của người Mường, người Dao và người đất Tổ.
Bữa tối quá nhiều thịt, tinh bột hoặc dầu mỡ dễ khiến cơ thể tích trữ năng lượng dư thừa, làm mỡ bụng khó biến mất.