Kết quả tìm kiếm cho "Mùi ký ức"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 658
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Tiếp nối nghề truyền thống của gia đình, anh Nguyễn Huỳnh Anh Khoa - Giám đốc Công ty Trách nhiệm hữu hạn Kinh doanh nước mắm Huỳnh Khoa, đặc khu Phú Quốc đã từng bước xây dựng và phát triển thương hiệu nước mắm Huỳnh Khoa.
Dưới vỏ bọc gia truyền, đặc trị, “uống là khỏi”, nhiều loại thuốc đông y không rõ nguồn gốc đang khiến các bệnh nhân tại Nghệ An nhập viện vì suy tuyến thượng thận, nhiễm trùng nặng...
Chuyến tàu lượn tự chế chở 11 đứa trẻ được lão nông kéo bằng máy cày chạy trên đồng ruộng Ninh Bình khiến dân mạng mê tít, ước gì mình bé lại để tham gia.
Thoạt nhìn giống những hạt cát nhưng ruốc sông lại là đặc sản quen thuộc ở Thái Bình cũ (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), Hải Phòng và Nam Định cũ (nay thuộc Ninh Bình).
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
Giữa dòng chảy của thời đại số, khi tin tức xuất hiện từng giây trên màn hình điện thoại, những sạp báo giấy ở TP Hồ Chí Minh vẫn âm thầm tồn tại. Không chỉ là nơi bán báo, đó còn là nơi lưu giữ ký ức đô thị, những thói quen đẹp và tình yêu bền bỉ của những người nhiều năm gắn bó với từng trang báo in.
Ở Điện Biên, vùng đất nơi cực Tây Tổ quốc, nhiều nghề truyền thống vẫn được gìn giữ, trao truyền qua biết bao thế hệ. Từ những khung cửi dệt thổ cẩm đến các sản phẩm thủ công độc đáo, mỗi nghề đều chứa đựng tinh hoa văn hóa, tri thức dân gian và câu chuyện về con người, vùng đất nơi đây.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Chợ Nà Si như một điểm dừng chân bình dị nhưng đầy màu sắc với các sản vật của núi rừng cùng những câu chuyện về tập quán sinh hoạt, bản sắc ẩm thực độc đáo của người dân miền sơn cước Tây Bắc.
Có dịp đi ngang những vườn cao su quê mình, nhìn hàng cây thẳng tắp chạy dài ngút ngàn, tôi lại nhớ những mùa nấm mối năm nào. Nhớ một thời nấm nhiều đến mức hái không xuể.