Kết quả tìm kiếm cho "Quê hương Hậu Giang"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1972
Mùa nước nổi từ lâu đã là một phần không thể tách rời trong đời sống cư dân miền Tây Nam Bộ; nước về mang theo phù sa, nguồn lợi thủy sản và cả những giá trị văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Nhiệm kỳ 2020 - 2025, Hội Nhà báo tỉnh đoàn kết, chủ động, sáng tạo, đổi mới toàn diện nội dung và phương thức hoạt động, hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị được giao. Hội để lại nhiều dấu ấn nổi bật, khẳng định vai trò, vị thế của tổ chức hội và đội ngũ người làm báo của tỉnh. Khép lại nhiệm kỳ, trên nền tảng hợp nhất Hội Nhà báo hai tỉnh An Giang và Kiên Giang, Hội Nhà báo tỉnh An Giang (mới) bước vào giai đoạn phát triển mới với phương châm “Đoàn kết - sáng tạo - chuyên nghiệp - nhân văn”, hướng tới mục tiêu “Vững vàng bản lĩnh, sáng tạo nội dung, làm chủ công nghệ, phụng sự Tổ quốc và quê hương”.
Từ vùng đất từng ghi dấu những chiến công oanh liệt trong hai cuộc kháng chiến, xã An Biên hôm nay khoác lên diện mạo mới với những cánh đồng lúa - tôm trù phú, đường quê sáng đẹp, đời sống người dân khởi sắc. Truyền thống cách mạng đang được tiếp nối bằng những thành quả trong xây dựng quê hương.
Từ trái khóm chín đến củ hủ sau mùa thu hoạch, người dân vùng trồng khóm ở An Giang tận dụng sản vật quen thuộc để chế biến nhiều món ăn. Vị chua ngọt của trái khóm và độ giòn, hơi đắng của củ hủ tạo nên những hương vị riêng trong bữa cơm quê.
Những ngày tháng 8, Cù lao Ông Hổ, xã Mỹ Hòa Hưng (An Giang) đón nhiều đoàn khách về thăm Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng. Người lớn tìm lại những câu chuyện đã biết, lớp trẻ lần đầu nhìn thấy những hiện vật gắn với cuộc đời Bác Tôn. Giữa không gian bình dị bên dòng sông Hậu, ký ức về người con quê hương vẫn được nhắc lại bằng những câu chuyện gần gũi.
Kỷ niệm 138 năm Ngày sinh Chủ tịch Tôn Đức Thắng (20/8/1888 - 20/8/2026), về Cù lao Ông Hổ, về với Đền tưởng niệm bên dòng Hậu Giang là trở về với cội nguồn của một nhân cách lớn...
Được xây dựng năm 1887, một năm trước khi Chủ tịch Tôn Đức Thắng chào đời, ngôi nhà sàn trên cù lao Ông Hổ (xã Mỹ Hòa Hưng, An Giang) vẫn giữ cơ bản dáng vẻ kiến trúc ban đầu sau nhiều lần sửa chữa, tu bổ.
Sáng sớm, đoạn quốc lộ 91C qua ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu (An Giang) rộn ràng người và xe. Dọc tuyến đường, các quán nhỏ lần lượt mở cửa. Hương cà phê nóng hòa cùng mùi bánh mới, mùi tung lò mò nướng trên than hồng tạo nên một buổi sáng rất riêng ở làng Chăm Đa Phước.
Giữa dòng Hậu hiền hòa, Mỹ Hòa Hưng hôm nay vẫn xanh trong những vườn cây, bình dị trong những con đường quê. Trên cù lao này có một địa chỉ đặc biệt, Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng, nơi lưu giữ những dấu ấn về cuộc đời và sự nghiệp của một người con ưu tú quê hương An Giang.
Từ một cù lao nhỏ bên dòng Hậu Giang - cù lao Ông Hổ, một người con của An Giang đã đi trọn một hành trình làm nên lịch sử: từ người thợ máy yêu nước đến người tù Côn Đảo kiên trung, từ người chiến sĩ cộng sản đến Chủ tịch nước, biểu tượng sáng ngời của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Cuộc đời Chủ tịch Tôn Đức Thắng không chỉ được khắc ghi bằng những cột mốc, mà còn được nhớ bằng chính những giá trị giản dị và bền vững nhất: lòng yêu nước, đức khiêm nhường, sự tận tụy và tinh thần đoàn kết. Nhân kỷ niệm 138 năm Ngày sinh của Bác Tôn (20/8/1888 - 20/8/2026), Báo An Giang Online thực hiện longform "Bác Tôn: Từ cù lao Ông Hổ đến biểu tượng đại đoàn kết dân tộc" như một hành trình trở về cội nguồn, để kể lại câu chuyện về một nhân cách lớn bằng ngôn ngữ của hôm nay - nơi di sản của Người vẫn đang tiếp tục được vun đắp trong từng công trình, từng con đường và từng việc làm vì cộng đồng trên chính quê hương An Giang.
Từ vùng cù lao khó khăn giữa dòng sông Hậu, Mỹ Hòa Hưng (An Giang) - quê hương Chủ tịch Tôn Đức Thắng - đang đổi thay từng ngày. Bằng tinh thần đoàn kết và những cách làm sáng tạo, chính quyền và Nhân dân xã đảo cùng vun đắp, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.