Kết quả tìm kiếm cho "bà con nông dân trồng xong phấn khởi ra mặt"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 465
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Sau kỳ nghỉ Tết, sáng 23/2 (mùng 7 tháng giêng), không khí làm việc tại các cơ quan, đơn vị trên địa bàn tỉnh khẩn trương, nghiêm túc. Cán bộ, công chức, viên chức bắt tay ngay vào nhiệm vụ, phục vụ người dân và doanh nghiệp thông suốt từ những giờ đầu, ngày đầu của năm mới.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Bước vào giai đoạn 2026-2030, trong bối cảnh đất nước đứng trước những thay đổi mang tính thời đại, bộ, ngành tư pháp xác định rõ phải thực sự trở thành lực lượng nòng cốt, đi đầu trong tham mưu kiến tạo đồng bộ thể chế phát triển đất nước, xây dựng văn hóa tuân thủ pháp luật, bảo đảm thượng tôn Hiến pháp…
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Tết Nguyên đán là ngày lễ cổ truyền lớn nhất, có phạm vi phổ biến nhất và là ngày lễ tưng bừng, nhộn nhịp nhất của cả dân tộc.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Những ngày Tết đến, bên cạnh không khí nô nức chào đón năm mới, nông dân và những người làm việc trong ngành nông nghiệp vẫn không quên ra đồng chăm sóc lúa, bảo đảm ăn chắc vụ lúa đông xuân 2025 - 2026.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Bánh "bảy lửa" là tên gọi dân dã của bánh khô mè truyền thống ở thôn Quang Châu (P. Hòa Xuân, TP. Đà Nẵng). Những ngày cận tết, người thợ làng lại nổi lửa, làm ra thứ bánh mộc mạc gắn liền với ký ức tết quê qua nhiều thế hệ.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.
Chạm ngõ tháng Chạp, khi nhịp sống những ngày cận Tết bắt đầu hối hả, các thức quà truyền thống lại trở thành tâm điểm gợi nhắc hồn quê. Trong đó, đòn bánh tét không chỉ dừng lại ở một món ăn ngon mà đã hóa thành biểu tượng của sự đủ đầy và gắn kết. Từ hình ảnh bình dị nơi góc chợ thường nhật, bánh tét những ngày cuối năm bỗng trở thành lời hẹn ước đoàn viên, để rồi hễ “thấy bánh tét là thấy Tết”.