Kết quả tìm kiếm cho "chơi đào đất sau vườn nhà"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1046
Văn hóa Việt Nam là dòng chảy bền bỉ hun đúc nên cốt cách, bản lĩnh và khát vọng của dân tộc qua hàng nghìn năm lịch sử. Trong mọi bước ngoặt của đất nước, văn hóa luôn giữ vai trò nền tảng tinh thần, sức mạnh nội sinh và ngọn đuốc soi đường cho sự nghiệp dựng xây, bảo vệ và phát triển Tổ quốc.
Những ngày đầu năm 2026, cao nguyên Mộc Châu, tỉnh Sơn La khoác lên mình vẻ đẹp tinh khôi và rực rỡ. Hoa mận nở sớm trắng trời, hoa cải vàng trải dài bất tận, vườn hồng, vườn cam chín mọng, những luống dâu tây chín đỏ… Tất cả hòa quyện, tạo nên bức tranh mùa xuân quyến rũ, làm say lòng du khách gần xa.
Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là bước ngoặt tất yếu của lịch sử. Sự ra đời của Đảng là mốc son chói lọi trên hành trình giữ nước, xây dựng và phát triển của đất nước ta, nhân dân ta. Có Đảng lãnh đạo, nhân dân ta triệu người như một, tạo nên sức mạnh to lớn, đưa con thuyền cách mạng Việt Nam vượt qua muôn trùng sóng gió đến bến bờ vinh quang.
Văn hóa Việt Nam luôn hiện diện như mạch nguồn hun đúc nên tâm hồn, trí tuệ và bản lĩnh dân tộc. Từ những câu ca dao, những lễ hội truyền thống đậm tính cộng đồng đến những di sản văn hóa vật thể và phi vật thể được thế giới vinh danh, từ lâu văn hóa đã trở thành nền tảng tinh thần của xã hội Việt Nam.
Những hồ nước vùng cao rộng lớn nằm dưới chân các ngọn núi cung cấp nước tưới tiêu cho người dân và phòng cháy, chữa cháy rừng hiệu quả. Hiện nay, các hồ nước này được xây dựng kiên cố, là địa chỉ du lịch hấp dẫn.
Đón Tết Nguyên đán 2026, anh Bùi Văn Quân, một 9X ở Bắc Ninh, đang hoàn thiện bộ ba linh vật "Vui Vẻ", "Hạnh Phúc" và "Ngựa Thương" khổng lồ, kèm theo mong ước đấu giá gây quỹ quyên tặng cho người có hoàn cảnh khó khăn.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Ngày Tết đến, thắp nén hương thơm trên bàn thờ, tôi lại nhớ chuyện xưa và hiểu hơn ai cũng có một miền quê, một gia đình.
Giữa cánh đồng phía tây An Giang, từ chân núi Ba Thê, những dấu vết của một đô thị - cảng thị cổ vẫn âm thầm hiện diện qua kênh đào, nền gạch và hiện vật, kể câu chuyện giao thương xuyên lục địa cách đây gần hai thiên niên kỷ. Hôm nay, quá khứ khảo cổ ấy đứng trước một thời khắc quyết định khi hồ sơ đề cử công nhận Di sản văn hóa thế giới bước vào đoạn nước rút với hạn nộp chính thức ngày 30/1/2026 và mọi việc từ đo đạc, khoanh vùng, bản đồ pháp lý, kế hoạch quản lý đến sự đồng thuận cộng đồng đều trở thành phép thử năng lực quản trị di sản. Loạt bài “Óc Eo - Ba Thê trên chặng đường đến Di sản thế giới” theo đó được thực hiện như một hành trình báo chí từ hiện trường đến hậu trường hồ sơ UNESCO, từ giá trị nổi bật toàn cầu đến thách thức bảo tồn trong đời sống đương đại, để thấy rõ một điều: Di sản không tự đi ra thế giới.
Thế giới đang trải qua những biến động sâu sắc chưa từng có dưới tác động mạnh mẽ của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư và xu thế chuyển đổi số toàn cầu, toàn diện.
Tên đường Ổ Cu Kiến Vàng nghe qua tưởng như một cách gọi vui, nhưng với những bậc cao niên ở xã Tân Nhựt, đây là cả một vùng ký ức về thời khẩn hoang.
Năm 2025, trong bối cảnh kinh tế thế giới còn nhiều bất ổn, du lịch toàn cầu phục hồi không đồng đều, ngành Du lịch Việt Nam ghi nhận sự bứt phá ấn tượng cả về quy mô, chất lượng và vị thế quốc tế.