Kết quả tìm kiếm cho "gai góc rợn người"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 131
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Lễ hội Gầu Tào xã Pà Cò năm 2026 diễn ra sôi nổi, kết hợp tín ngưỡng và du lịch, góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Mông và phát triển cộng đồng.
Khoảng một tháng nữa mới đến Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, nhưng không khí đón xuân đã rộn ràng trên từng góc phố, thôn quê. Thời điểm này, giới trẻ xúng xính áo dài chụp lưu lại những bức ảnh đẹp.
Những ngày này, khi len lỏi cung đường quanh co trên Thiên Cấm Sơn, xã Núi Cấm, du khách dễ dàng bắt gặp giàn su nụ xanh mướt, trĩu trái.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Những ngày rảnh rỗi, tôi hay đưa gia đình về thăm xứ vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức. Ở đó, có người ông hơn 90 tuổi đời còn bền bỉ giữ gìn tình cảm sâu nặng với mảnh đất cha ông.
Trong nhịp sống hối hả, bận rộn của cuộc sống hiện đại trên dải đất hình chữ S, nhưng có những nơi vẫn giữ được nét đẹp mộc mạc, trong trẻo như thủa ban đầu của làng quê Việt Nam. Ở đó, thiên nhiên và con người cùng hòa nhịp, tạo nên bức tranh du lịch cộng đồng đậm đà bản sắc.
Khi ánh mặt trời đầu ngày vừa chạm lên những mái trình tường vàng nơi bản Lô Lô Chải, sương vẫn còn quấn quanh triền núi, tiếng trống đồng bỗng ngân lên - trầm, vang, dội vào vách đá rồi lan ra thung sâu như một luồng sinh khí đánh thức cả cao nguyên. Đấy không chỉ là âm thanh mở đầu của lễ hội, mà là nhịp đập của bao thế hệ người Lô Lô, là lời khẳng định rằng giữa đại ngàn đá xám gió ngàn, bản làng này vẫn giữ trọn linh hồn văn hóa tự ngàn xưa.
Đều đặn mỗi cuối tuần, một nhóm bạn trẻ sinh sống ở Buôn Ma Thuột (Đắk Lắk) hẹn nhau đi nhặt rác với một mong muốn chung được gửi gắm trong cái tên thơ mộng của nhóm: Buôn Mê thở cùng cây.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông, miền Tây trở mình trong tiết trời se lạnh. Giữa mênh mông sông nước, làn khói bếp quê bảng lảng bay, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ “Lá trầu xanh”. Tiếng hát ấy gợi nhớ dáng hình người phụ nữ Nam Bộ, thủy chung, son sắt, chịu thương, chịu khó, làm nên hồn quê phương Nam.