Kết quả tìm kiếm cho "mẹ nấu năm xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 390
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Ở nhiều làng bản trên vùng cao Tuyên Quang, bà con nuôi và gìn giữ cá Bỗng, từng được gọi là cá “tiến vua”. Với riêng người Tày, cá Bỗng không đơn thuần là nguồn thực phẩm quý, mà là biểu tượng của một gia đình có của ăn, của để và một nếp nhà truyền thống đầm ấm.
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Bánh "bảy lửa" là tên gọi dân dã của bánh khô mè truyền thống ở thôn Quang Châu (P. Hòa Xuân, TP. Đà Nẵng). Những ngày cận tết, người thợ làng lại nổi lửa, làm ra thứ bánh mộc mạc gắn liền với ký ức tết quê qua nhiều thế hệ.
Trải qua bao thăng trầm của thời gian, bánh tổ vẫn giữ nguyên vị trí đặc biệt trong đời sống văn hóa tinh thần của người xứ Quảng. Bánh tổ mộc mạc nhưng gói ghém trong đó cả ký ức làng quê, truyền thống gia đình và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Chạm ngõ tháng Chạp, khi nhịp sống những ngày cận Tết bắt đầu hối hả, các thức quà truyền thống lại trở thành tâm điểm gợi nhắc hồn quê. Trong đó, đòn bánh tét không chỉ dừng lại ở một món ăn ngon mà đã hóa thành biểu tượng của sự đủ đầy và gắn kết. Từ hình ảnh bình dị nơi góc chợ thường nhật, bánh tét những ngày cuối năm bỗng trở thành lời hẹn ước đoàn viên, để rồi hễ “thấy bánh tét là thấy Tết”.
Trong mâm cỗ ngày Tết của người Hà Nội, bát canh bóng thả luôn giữ một vị trí trang trọng bởi hương vị thanh tao, dễ ăn và hình thức đẹp mắt.
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm. Trong căn phòng trọ, Lâm ngồi bất động bên chiếc bàn gỗ cũ, trước mặt là một tờ giấy trắng. Lâm định viết thư tay cho ba - giống mọi năm - nhưng trái tim chợt nghẹn lại. Ba vừa mất cách nay ba tháng.
Nhà báo Trương Đức Anh từng là phóng viên thường trú Khu tự trị Việt Bắc, đóng tại thị xã Thái Nguyên những năm 1967-1971, phóng viên mặt trận Quảng Trị năm 1972.