Kết quả tìm kiếm cho "níu chân du khách"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 402
Không cầu kỳ như những món ăn từng hiện diện trong chốn cung đình, nem lụi là sự kết tinh của nét tinh tế trong cách chế biến và nghệ thuật thưởng thức của người Huế.
Sa Pa tháng 7 là khúc ca mùa hè khi những triền ruộng bậc thang đang vào mùa lúa xanh mướt, đâu đó lại bắt gặp những thảm hoa đủ sắc màu giữa núi rừng Tây Bắc.
Giữa đổi thay từng ngày của phố Núi với những con đường rộng mở, những khu dân cư mới hình thành và nhịp sống đô thị ngày càng sôi động, hai ngôi làng Jrai lâu đời là Ơp (phường Pleiku) và Pleiku Roh (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) vẫn giữ được nét trầm mặc vốn có.
Gần 15 năm kể từ khi thủy điện Sơn La đóng đập, tích nước, người dân phường Mường Lay đã thích nghi với nhịp sống của 2 mùa nước lên - xuống. Nước nổi, nhịp mưu sinh thong thả theo những chiếc thuyền buông lưới, thả câu giữa mênh mang lòng hồ; nước rút, gần 70ha vùng bán ngập lại hồi sinh trong màu xanh của lúa, ngô và hoa màu. Nương theo vòng quay của con nước, mỗi mùa đi qua lại mang đến cho Mường Lay một diện mạo khác, vừa bình yên vừa quyến rũ nơi vùng đất ngã ba sông.
Khi những vườn măng cụt ở các xã Hòa Thuận, Long Thạnh, Vĩnh Hòa Hưng (tỉnh An Giang) bước vào mùa trái chín, người ta lại nhớ đến một món ăn đặc biệt chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn của năm - gỏi gà măng cụt. Vị chua thanh của măng cụt sống hòa cùng vị ngọt của thịt gà quê đã làm nên hương vị níu chân bao thực khách.
Nằm ở độ cao hơn 1.000m, thôn Xà Phìn, xã Thanh Thủy là nơi sinh sống của 54 hộ dân, 100% là đồng bào Dao, từ lâu được du khách trìu mến gọi “làng nhà rêu” bởi hàng chục ngôi nhà sàn lợp lá cọ phủ kín màu của thời gian.
Bà Valentina Tereshkova một tay cầm điện thoại ở chế độ quay phim, một tay dang ra như không muốn ai đó bước qua trước mặt. Bà muốn ghi lại trọn vẹn tiếng sáo của Trần Đình Hưng, sinh viên Việt Nam đang theo học tại Saint Petersburg.
Không phải khu phố cổ người người chen chân hay những khu nghỉ dưỡng sang trọng, thứ đang níu chân du khách ở Hội An hôm nay còn có thêm trải nghiệm rất đỗi bình dị: Gánh nước tưới rau ở Trà Quế, cưỡi trâu giữa đồng lúa Thanh Tây hay ngồi ăn bữa cơm quê cùng nông dân…
Mặt trời còn chưa lên khỏi những dãy núi đá tai mèo, từng tốp người đã nối nhau men theo những con đường quanh co để xuống chợ. Người đi bộ, người đi xe máy, người gùi hàng trên lưng. Người mang theo vài bó rau, ít quả bí, vài con gà, người dắt theo dê, lợn. Đến chợ phiên tìm hiểu kỹ mới thấy, thứ họ mang đến chợ không chỉ là hàng hóa...
Mùa mưa không chỉ mang đến những sản vật đặc trưng của núi rừng Thất Sơn mà còn tạo thêm nguồn thu nhập cho nhiều hộ dân địa phương. Từ cua núi, rau rừng đến măng tre, những “lộc trời” đang góp phần cải thiện sinh kế và phục vụ nhu cầu thị trường.
Ở Điện Biên, vùng đất nơi cực Tây Tổ quốc, nhiều nghề truyền thống vẫn được gìn giữ, trao truyền qua biết bao thế hệ. Từ những khung cửi dệt thổ cẩm đến các sản phẩm thủ công độc đáo, mỗi nghề đều chứa đựng tinh hoa văn hóa, tri thức dân gian và câu chuyện về con người, vùng đất nơi đây.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.