Kết quả tìm kiếm cho "nếp áo xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 192
Về xã Thổ Tang vào những ngày tháng Ba âm lịch, không khí vốn đã nhộn nhịp của một “đô thị buôn bán” sầm uất bậc nhất miền Bắc càng thêm tất bật. Trong làn gió nhẹ của tiết Thanh minh, hương mật mía thơm nồng lan tỏa khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu mùa bánh Dùng mật mía đã về. Đây không chỉ là một món ăn mà là thức quà gói trọn tấm lòng thảo thơm dâng lên tổ tiên của người dân vùng đất cổ.
Sau một ngày làm việc dài, tan ca, công nhân từ khu công nghiệp, công ty chen chúc trở về với những căn phòng trọ. Tất cả sinh hoạt, ăn uống, ngủ nghỉ đều gói gọn trong căn phòng chật chội.
“Nếu tiếng hát Pu Péo là để cái tai nghe, thì hoa văn trên áo là để cái mắt nhớ” - ông Củng Phủ Xuẩn, người có uy tín ở thôn Chúng Trải, xã Phố Bảng, nói với chúng tôi khi nhắc về bộ trang phục truyền thống của dân tộc mình. Câu nói mộc mạc ấy cũng là cách người Pu Péo gửi gắm ý nghĩa vào bộ trang phục của họ, bộ trang phục không chỉ để mặc cho đẹp, mà còn để nhận ra nếp nhà, cội nguồn.
Tết Chôl Chnăm Thmây: Biểu tượng bản sắc văn hóa và tinh thần gắn kết cộng đồng
Phố cổ Đồng Văn những đêm vào hội luôn rực rỡ và náo nhiệt. Giữa ánh lửa trại bập bùng, tiếng khèn Mông rộn ràng hòa cùng những điệu nhảy vui nhộn, có một chàng trai với nụ cười hiền hậu luôn tỏa ra năng lượng tích cực, là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Anh nhảy không chỉ để chung vui cùng du khách, mà nhảy bằng tất cả niềm tự hào dân tộc, bằng khát khao mang hơi thở văn hóa của miền đá Đồng Văn quảng bá với bạn bè quốc tế. Người nghệ sỹ không chuyên ấy là Sùng Mạnh Hùng, cán bộ Trung tâm Dịch vụ công xã Đồng Văn.
Hôm nay, ngày 27/3/2026, tỉnh Bắc Ninh tổ chức Lễ đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Giữa nhịp sống hiện đại, kỹ năng thêu thùa, khâu vá từng gắn bó với nhiều thế hệ phụ nữ Hà Nội được khơi dậy với các thực hành thủ công giàu tính kết nối.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Không dừng lại ở một xu hướng thời trang, hành trình tìm về cổ phục của người trẻ Việt những năm gần đây chính là sự trở về với bản sắc dân tộc, tiếp nối những giá trị thẩm mỹ mà cha ông đã tạo nên. Sự hồi sinh của những nếp áo xưa không chỉ tôn vinh vẻ đẹp di sản mà còn cho thấy sức sống tinh thần dân tộc trong dòng chảy đương đại.