Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 438
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Người xưa thường nói “nước chảy đá mòn” nhưng tại những mạch nguồn dưới cánh rừng già thôn Xít Xa, xã Bạch Xa dòng nước lại cần mẫn làm công việc của một người thợ điêu khắc để tạo ra một loại đá rất hữu dụng. Giới thợ rèn thường rỉ tai nhau về những viên cuội xám nằm im lìm dưới dòng suối thuộc địa bàn thôn Xít Xa, vẻ ngoài chẳng chút bóng bẩy nhưng lại góp phần làm sắc ngọt những lưỡi dao của người đi rừng bao đời nay.
Từ tà áo dài, hoa mai, hoa đào, bao lì xì đến ánh đèn vàng ấm áp, nhiều quán ăn, giải khát trên địa bàn phường Rạch Giá (tỉnh An Giang) đang khoác áo mới, biến không gian kinh doanh thành những điểm hẹn mùa xuân đầy cảm xúc và đậm chất Việt.
Cứ vào độ tháng chạp, làng Tân Thọ (xã Thu Bồn, TP. Đà Nẵng) lại rộn ràng với mùi nếp rang, mùi tro rơm và tiếng lách tách của bánh nổ chín đều trên khuôn. Tết ở Tân Thọ đến từ những căn bếp nhỏ đỏ lửa suốt ngày đêm với những người thợ bánh lặng lẽ giữ nghề xưa.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.
Nép mình bên bờ sông Ly Ly hiền hòa, làng bánh in An Lạc (xã Duy Nghĩa, TP. Đà Nẵng) từ lâu đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tết của người xứ Quảng. Mỗi khi tháng chạp về, cả ngôi làng nhỏ lại bước vào mùa làm bánh rộn ràng nhất trong năm.
Không biết từ bao giờ, bánh quê trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống ẩm thực của người dân. Những chiếc bánh quê dân dã, thơm ngon, béo ngậy, luôn làm nức lòng người thưởng thức.
Nhà báo Trương Đức Anh từng là phóng viên thường trú Khu tự trị Việt Bắc, đóng tại thị xã Thái Nguyên những năm 1967-1971, phóng viên mặt trận Quảng Trị năm 1972.
Cá mó kho dưa thường xuất hiện trong những bữa cơm ngày lạnh. Miếng cá trắng, béo, ngọt quyện vị chua dịu của dưa, cay nhẹ của ớt, thơm nồng của tiêu và nghệ. Chỉ cần thêm bát cơm nóng, bữa ăn đã đủ đầy, ấm áp.
Ở vùng biển Thanh Khê - Đà Nẵng có một thứ hương vị âm thầm mà bền bỉ, nồng nàn mà sâu lắng, như một lời chào xuân mộc mạc, là mắm cá dảnh.
Quê lụa Tân Châu (tỉnh An Giang) một thời nhộn nhịp. Nhờ kỹ thuật nhuộm thủ công bí truyền, vải lãnh Mỹ A có độ bóng mượt, tinh xảo, khẳng định niềm kiêu hãnh của cư dân đầu nguồn châu thổ Cửu Long.
Khi những làn gió heo may cuối thu khẽ khàng rút lui, trả lại bầu trời cho hơi lạnh mảnh của mùa đông trở về, cũng là lúc đất trời khẽ vang lên hồi chuông nhắn hẹn cho những tháng cuối năm đang cận kề.