Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 477
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Tại Bảo tàng Văn học Việt Nam (Hà Nội) vừa diễn ra buổi gặp gỡ khá đặc biệt với hai anh em nghệ sĩ piano:
Báo Lao Khổ và báo Bạn Nghèo là cơ quan ngôn luận của Đặc ủy Long - Châu - Rạch - Hà và Ban Chấp ủy lâm thời tỉnh Châu Đốc, xuất bản số đầu tiên vào những năm 1932 và 1934. Hai tờ báo tồn tại không lâu, nhưng có sự đóng góp quan trọng trong việc lãnh đạo phong trào quần chúng đấu tranh chống khủng bố trắng, khôi phục các cơ sở đảng, cơ sở cách mạng giai đoạn 1932 - 1935.
Qua ví dụ ở các bài viết trước, ta có thể thấy vốn từ của tiếng Việt bấy giờ vẫn còn hạn chế đối với một số lĩnh vực khoa học kỹ thuật. Mãi đến năm 1942, nhà bác học Hoàng Xuân Hãn mới soạn xong quyển Danh từ khoa học (Toán, Lý, Hóa, Cơ, Thiên Văn) nhằm Việt hóa các từ cần thiết để người đọc/học dễ dàng tiếp thu.
Khi ánh đèn trong rạp dần tắt, màn ảnh bừng sáng với những thước phim tư liệu quý giá, cả khán phòng lắng lại. Nhiều khán giả không giấu được sự xúc động trước hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu “sống dậy” chân thực trên màn ảnh.
Rời chiến trường nhiều năm, nhiều cựu chiến binh ở An Giang vẫn giữ nghĩa tình đồng đội. Người góp tiền cất nhà, người thăm hỏi lúc đau bệnh, người âm thầm giúp nhau vượt qua khó khăn giữa đời thường.
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Từ nguồn nguyên liệu dồi dào là những trái khóm tươi ngon nổi tiếng tại vùng trồng khóm Bình An, Vĩnh Tuy, Gò Quao…, người dân địa phương tạo thành sản phẩm nước màu, đưa sản phẩm quê hương vươn xa thị trường.
Bên hè phố Rạch Giá, những người thợ sửa đồng hồ vẫn ngày ngày kiên nhẫn với từng bánh răng, con ốc nhỏ. Họ “đánh thức” thời gian cho những chiếc đồng hồ cũ.
Tôi có dịp tham dự một chương trình nghệ thuật nhỏ của sinh viên Trường Đại học An Giang - Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh. Dù quy mô nhỏ, nhưng ý nghĩa đằng sau không nhỏ chút nào!