Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cố đô còn một chút này"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 461
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Nếu có dịp ghé Huế vào những ngày đầu năm, hành trình sẽ trọn vẹn hơn khi bạn dành thời gian ghé thăm những ngôi chùa đẹp dưới đây, bởi mỗi nơi mang một câu chuyện, một vẻ đẹp riêng rất khó trộn lẫn.
Ông Nguyễn Ngọc Tuyển năm nay đã 70 tuổi, dáng người nhỏ, chân đi chữ bát, khuôn mặt quắc thước, đôi mắt kiên định. Lớp trai tráng ở thị xã Tuyên Quang xưa hay gọi ông là “Tuyển đen”. Họ bảo đua thuyền gặp ông là tinh thần đã giảm đi 1 phần bởi sự tinh quái và cách chỉ huy thuyền đùa vượt qua các con nước với sự am hiểu và rành rọt đến lạ thường.
Châu Đốc đang đổi thay từng ngày. Nhưng những con đường cũ, những mái nhà xưa, ký ức đô thị vẫn còn hiện hữu. Đó là nơi lưu giữ nhịp sống, con người và hồn phố qua nhiều thế hệ.
Hôm nay, ngày 27/3/2026, tỉnh Bắc Ninh tổ chức Lễ đón nhận Bằng của UNESCO ghi danh di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Cựu chiến binh cống hiến thời bình là nếp sống đẹp cùa những người lính cách mạng trên quê hương An Giang. Từ chiến trường gian khó năm xưa đến những mô hình kinh tế hiệu quả hay những việc làm nghĩa tình giữa đời thường, vẫn được các cựu chiến binh bền bỉ phát huy.