Kết quả tìm kiếm cho "thay đổi nụ cười"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 3583
Nghề xe ôm truyền thống nay không còn nhộn nhịp như trước. Bên chiếc xe máy cũ, có người vẫn lặng lẽ chờ khách, tìm cách bám nghề giữa những đổi thay của cuộc sống.
Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.
Hơn 40 năm qua, trong căn bếp nhỏ ở xã Ô Lâm (tỉnh An Giang), bà Neáng Phương vẫn miệt mài đan từng chiếc bánh Kà tum bằng lá thốt nốt. Với bà, đó không đơn thuần là một nghề mưu sinh, mà còn là cách gìn giữ hương vị truyền thống và bản sắc văn hóa của đồng bào Khmer vùng Bảy Núi.
Cầm tấm bằng đại học, nhiều tân cử nhân, tân kỹ sư Trường Đại học An Giang (Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh) mang theo hành trang là kiến thức, kỹ năng và sự tự tin để bước vào thị trường lao động. Trước yêu cầu ngày càng cao của nhà tuyển dụng, bản lĩnh, năng lực và tinh thần chủ động được xem là chìa khóa giúp người trẻ tìm kiếm cơ hội nghề nghiệp phù hợp.
Sau khi các khóm, ấp, khu phố được sắp xếp lại, nhiều địa danh quen thuộc dần thay đổi. Tuy nhiên, bên cạnh việc ổn định tổ chức, một nhiệm vụ quan trọng không kém là giữ gìn những giá trị văn hóa cộng đồng, tình làng nghĩa xóm vốn đã được vun đắp qua nhiều thế hệ.
Một cột mốc có thể xác định ranh giới lãnh thổ. Nhưng để giữ vững biên cương cần một nền móng lớn hơn, đó là lòng dân. Nền móng ấy được bồi đắp từ sự chăm lo cuộc sống người dân, từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin giữa Đảng, chính quyền với nhân dân. Khi lòng dân đã thành thế trận, mỗi người dân nơi biên cương đều trở thành một “cột mốc sống”, góp phần gìn giữ từng tấc đất, từng vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Biên giới Tây Nam hôm nay vẫn bình yên. Phía sau sự bình yên ấy là sự góp sức của những nông dân bám ruộng nơi đường biên, người có uy tín, vị sư Khmer, cán bộ Mặt trận hay những phụ nữ cùng bộ đội tuần tra cột mốc. Mỗi người một việc, cùng bồi đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Từ những việc làm bình dị, người dân nơi tuyến đầu trở thành những “cột mốc sống”, góp phần giữ vững biên cương Tổ quốc.
Cơ cấu gia đình Việt Nam đang trải qua những đợt sóng biến đổi sâu sắc. Dữ liệu dân số 15 năm qua (2009-2024) cho thấy quy mô gia đình dần thu nhỏ, người trẻ có xu hướng kết hôn muộn và lối sống độc thân ngày càng gia tăng. Việc này kéo theo nhiều vấn đề an sinh xã hội, già hóa dân số và chất lượng nguồn nhân lực cho tương lai đất nước.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.
Năm 2026, thế giới có khoảng 1,3 tỷ người trẻ (15 - 24 tuổi), một con số kỷ lục trong lịch sử nhân loại, điều đó đặt chúng ta trước một xung lực chưa từng có.