Kết quả tìm kiếm cho "xôi thịt"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 445
Gắn liền với đời sống của đồng bào các dân tộc Sơn La, chợ phiên từ lâu đã trở thành nếp sinh hoạt văn hóa đặc sắc, không thể thiếu. Đây vừa là nơi giao thương, trao đổi mua bán sản vật địa phương, vừa là không gian văn hóa sống động, nơi kết nối cộng đồng và trở thành điểm đến du lịch đặc sắc thu hút đông đảo du khách.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Hình ảnh thầy thuốc trẻ tình nguyện lặn lội khắp các miền biên giới hay hải đảo xa xôi để chăm sóc sức khỏe người dân đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng nhân ái và tinh thần xung kích của tuổi trẻ tỉnh An Giang.
Từ mạng xã hội đến các công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), nhiều phụ nữ nông thôn đang từng bước sử dụng công nghệ số vào sản xuất, kinh doanh, mở rộng thị trường và tăng thu nhập.
Canh cá Quỳnh Phụ trở thành một món ăn “đi xa vẫn nhớ,” ăn một lần là muốn quay lại không chỉ vì vị ngon, mà còn vì cả một miền ký ức quê nhà được gói ghém trong từng bát canh nóng hổi.
Rượu nếp, bánh tro, trái cây theo mùa, chè trôi nước... được nhiều gia đình chuẩn bị chỉn chu trong dịp Tết Đoan Ngọ và chia sẻ trên mạng xã hội để mọi người cùng tham khảo.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Chợ Nà Si như một điểm dừng chân bình dị nhưng đầy màu sắc với các sản vật của núi rừng cùng những câu chuyện về tập quán sinh hoạt, bản sắc ẩm thực độc đáo của người dân miền sơn cước Tây Bắc.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Không phải thắng cố, cũng chẳng phải những món đặc sản quen thuộc của đồng bào Mông,“vũ khí bí mật” khiến du khách đường xa phải lặn lội ngược đèo Pha Đin huyền thoại để đến bản Lồng (xã Quài Tở) lại là một loài thủy sản nằm sâu dưới lớp bùn non: Ốc dạ thả đồng. Sinh trưởng hoàn toàn tự nhiên nhờ mạch nước ngầm tinh khiết, ốc bản Lồng đang trở thành một trong những “thỏi nam châm” hút khách tìm về trải nghiệm du lịch cộng đồng…
Khi đêm xuống, nhiều tuyến đường ở phường Long Xuyên trở nên nhộn nhịp với những hàng quán bình dân. Từ cơm tấm, xôi đến các món ăn khuya quen thuộc, mỗi hương vị đều góp phần tạo nên nét riêng của ẩm thực đêm nơi đây.