Chị Nguyễn Như Ngọc (27 tuổi), ngụ xã Mỹ Thuận tốt nghiệp Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh năm 2021. Chị làm nhân viên kinh doanh tại các sàn thương mại điện tử lớn và một số nền tảng bán hàng trực tuyến. Công việc này đòi hỏi nhân viên phải thích nghi nhanh, cường độ làm việc cao, đạt mục tiêu kinh doanh theo tháng, theo quý. Trung bình mỗi ngày, chị dành 10 - 12 tiếng cho công việc, thường xuyên làm thêm giờ và xử lý công việc ngoài giờ hành chính.
“Thấy bạn bè xung quanh mua được nhà, xe, tôi không muốn thua thiệt. Thu nhập mỗi tháng của tôi trên 20 triệu đồng, nhưng mỗi ngày chỉ ngủ 4 - 5 tiếng. Vào mùa cao điểm mua sắm, tôi phải thức đến 2 - 3 giờ sáng để theo dõi số liệu. Được một thời gian, tôi mất ngủ, thường xuyên cáu gắt, hiệu suất làm việc giảm, trong khi thời gian làm việc tăng. Ngoài giờ làm, tôi không còn hứng thú với bất cứ việc gì khác, chỉ muốn nằm nghỉ ngơi”, chị Ngọc chia sẻ.

Các chuyến đi thiện nguyện, công tác xã hội được nhiều người trẻ chọn để làm chậm nhịp sống, tìm lại sự cân bằng. Ảnh: TƯỜNG VI
Chị Trần Thị Ngân Thơ, ngụ xã Giồng Riềng vừa làm nhân viên truyền thông cho một thẩm mỹ viện vừa chuẩn bị hồ sơ học cao học, nên hầu như không có ngày nghỉ. Có thời điểm, chị làm việc hơn 12 tiếng/ngày, ăn uống thất thường. Chị Thơ nói: “Tôi đã sống như vậy hơn 7 năm. Nhiều lúc mệt lắm nhưng tự nhủ mình còn trẻ, còn sức thì cứ làm. Từ cuối năm 2024, tôi nhận ra mình bất ổn hơn. Đầu óc lúc nào cũng căng thẳng, nghe tiếng thông báo của điện thoại là tôi hoảng sợ. Đi khám mới biết bị rối loạn lo âu, tôi phải điều chỉnh lại nhịp sống, bảo vệ sức khỏe tinh thần”.
Có người chủ động “đổi trục” trong sinh hoạt hằng ngày. Xen kẽ giữa công việc và học tập, họ dành thời gian giúp não được “thở” như đi bộ, tập yoga, thiền, đọc sách, nghe nhạc, tham gia hoạt động thiện nguyện, học cắm hoa, làm gốm... Một số người duy trì thói quen viết nhật ký hoặc đơn giản là cho phép bản thân không làm gì trong một khoảng thời gian ngắn. Những khoảng nghỉ này giúp họ giải tỏa căng thẳng, phục hồi năng lượng và tiếp tục theo đuổi mục tiêu một cách bền vững hơn.
Sau giai đoạn kiệt sức, chị Ngọc dừng lại guồng công việc toàn thời gian, chỉ nhận công việc làm tại nhà. Khi áp lực công việc giảm, chị di chuyển nhiều hơn bằng các chuyến leo núi, phượt cùng bạn bè theo kiểu vừa đi vừa làm. Theo chị Ngọc, việc thay đổi này giúp chị cảm thấy tinh thần được thư giãn, cơ thể linh hoạt hơn, đồng thời vẫn đảm bảo thu nhập mỗi tháng.
Còn chị Thơ quyết định quay lại với đam mê nghiên cứu lịch sử, dành phần lớn thời gian tham quan bảo tàng, thư viện và đọc nhiều tài liệu lịch sử. “Chấp nhận mức thu nhập giảm so với trước, nhưng sự thay đổi này giúp tinh thần tôi phấn chấn hơn, đầu óc tập trung và cảm giác chủ động với cuộc sống rõ rệt hơn”, chị Thơ bày tỏ.

Chị Nguyễn Như Ngọc (hàng đầu, bìa phải) leo núi cùng bạn bè. Ảnh: TƯỜNG VI
Bên cạnh việc có thêm thói quen mới, giãn nhịp độ làm việc, nhiều người trẻ còn chọn thu hẹp vòng tròn giao tiếp. Anh Châu Nhật Minh, ngụ xã Sơn Kiên bộc bạch: “Tôi nghỉ việc, về quê tháng 6/2025, cho phép bản thân nghỉ ngơi khoảng 6 tháng bằng số tiền tiết kiệm. Thời gian này, tôi không đặt nặng mục tiêu hay hiệu quả, hạn chế tiếp nhận thông tin, giảm sử dụng mạng xã hội. Có những ngày, tôi chỉ đi dạo, ở một mình, đọc sách, nghe nhạc. Tôi gọi đây là giai đoạn phục hồi. Tôi nhận ra, khi chấp nhận những khoảng thời gian không hiệu quả đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và ổn định tinh thần hơn rất nhiều”.
Sống chậm không đồng nghĩa với buông xuôi hay né tránh trách nhiệm mà là cách nhiều người trẻ lựa chọn để lắng nghe bản thân, tự điều chỉnh nhịp sống. Khi biết dừng lại đúng lúc, họ có thêm cơ hội phục hồi sức khỏe tinh thần, tái tạo năng lượng, tiếp tục hành trình phía trước vững vàng hơn.
TƯỜNG VI