Kết quả tìm kiếm cho "Cây kẹo kéo ngày xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 540
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Ngựa có mặt ở khắp thế giới, gắn liền với sự phát triển của lịch sử, văn hóa nhân loại. Xuân Bính Ngọ hãy cùng nói về những giống ngựa quý - hiếm trên thế giới.
Từ những ngày đầu tiên đến nay, mâm cơm Tết vẫn giữ vai trò thiết yếu trong đời sống văn hóa người Việt nhưng đồng thời cũng mang sự biến đổi để hòa nhịp với xu hướng và thực tế mỗi thời kỳ.
Không ồn ào náo nhiệt, Tết ở Cố đô Huế mang phong vị riêng - sâu lắng, tinh tế và thấm đẫm giá trị văn hóa truyền thống của vùng đất hơn 700 năm.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Hà Nội có hàng trăm chợ Tết. Riêng chợ hoa xuân, có thể gặp ở khắp các nẻo đường. Nhưng chợ hoa Hàng Lược (phường Hoàn Kiếm) vẫn mang đến sự bồi hồi cho những người gắn bó với Thủ đô. Bởi đó là “chợ ký ức”, phiên chợ mỗi năm mở một lần đã tồn tại cả trăm năm nay.
Ngoài hoa, trái cây, bộ vàng mã Táo quân thì lễ vật tiễn ông Táo về trời còn có xôi, chè hoặc bánh ngọt, để ông Táo lựa lời ngọt ngào báo cáo.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Giữa guồng quay công việc, nhiều gia đình ở An Giang đang chọn một cái tết nhẹ nhàng: Sắm sửa vừa đủ, cân nhắc chi tiêu, bớt áp lực mâm cao cỗ đầy để dành thời gian cho sự sum họp. Với họ, tết đủ đầy không nằm ở sự cầu kỳ, tốn kém, mà ở những khoảnh khắc được sống chậm, ngồi lại bên nhau và cảm nhận trọn vẹn sự bình yên của ngày đầu năm.