Kết quả tìm kiếm cho "Cây kẹo kéo ngày xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 510
Muốn lắng nghe hồn vía xứ Mường, phải về Hòa Bình (nay là tỉnh Phú Thọ) - vùng đất được xem là địa bàn cư trú cổ xưa nhất của người Mường (chiếm hơn 60% dân số).
Giữa bộn bề của cuộc sống hiện tại, giữa những tất bật thị thành chẳng lúc nào ngơi nghỉ, chỉ cần thoáng đâu đó nhìn thấy một tấm ảnh giống ngôi nhà xưa, trái tim tôi như bị kéo trở về những ngày Tết của tuổi thơ.
Trên khắp thế giới, các quốc gia và vùng lãnh thổ đồng loạt tổ chức nhiều hoạt động, nghi lễ và lễ hội để chào đón năm mới 2026, khép lại một năm 2025 nhiều biến động và gửi gắm những kỳ vọng cho năm mới. Thời khắc Giao thừa đến sớm nhất tại các đảo nằm gần Đường đổi ngày quốc tế ở Thái Bình Dương như Kiritimati (đảo Christmas), Tonga và New Zealand, trước khi lan dần về phía tây.
Giữa bồng bềnh mây trắng Tà Xùa (Sơn La), những gốc trà shan tuyết cổ thụ âm thầm lưu giữ bao ký ức. Nghề làm trà thủ công với công đoạn sao trên chảo gang bếp củi đã có lúc mai một. Nhưng giờ đây, nhờ đam mê, sự kiên nhẫn của người dân và những người say mê trà shan tuyết, lửa sao trà đã bập bùng trở lại.
Tiếng hát karaoke chỉ là một phần tiếng ồn ở đô thị. Âm thanh từ các kiểu loa bán hàng mới thật sự là nỗi ám ảnh hằng ngày.
Đó là một quần thể kiến trúc đặc sắc, nơi tín ngưỡng thờ Mẫu Thiên Y A Na hòa quyện với các nghi thức Chăm, tạo nên bản sắc văn hóa phi vật thể cần được gìn giữ.
Trải qua hơn 125 năm, đình thần Vĩnh Tuy ở ấp Long Đời, xã Vĩnh Tuy vẫn giữ nét cổ xưa, trang nghiêm, lưu giữ giá trị văn hóa, lịch sử, truyền thống của vùng đất và con người nơi đây.
Trong lúc nhiều nơi trên thế giới chỉ vừa bắt đầu treo đèn, bật nhạc Noel để đếm ngược tới đêm Giáng sinh, thì tại Philippines, mùa lễ hội ấy đã hiện diện từ rất lâu. Lặng lẽ bắt đầu, rực rỡ lan tỏa và bền bỉ kéo dài suốt nhiều tháng, Giáng sinh ở quốc gia Đông Nam Á này không đơn thuần là một dịp lễ, mà là một phần của đời sống.
Khi gió bấc tràn về, chúng tôi trở lại xã Vĩnh Xương rồi xuôi về Khánh Bình. Hai xã biên giới ấy như đôi cánh tay dang rộng, đón dòng Mekong chảy vào đất Việt. Nơi đây, sông không chỉ mang phù sa bồi đắp ruộng đồng mà còn mang theo nhịp sống kinh tế mới. Người dân vẫn giữ nếp mưu sinh dựa vào con nước nhưng vẫn chủ động mở thêm những hướng đi phù hợp với sự phát triển của vùng biên hôm nay.
Đến với Triển lãm “Di sản văn hóa Việt Nam qua hội họa” tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (Hà Nội), công chúng được chiêm ngưỡng sắc màu rực rỡ của di sản thể hiện qua ngôn ngữ hội họa, nhân lên tình yêu và ý thức gìn giữ, bảo tồn giá trị di sản cha ông.
Hằng ngày, ở ấp Đường Gỗ Vàm, xã Long Thạnh (tỉnh An Gisng), ông Nguyễn Văn Vạn (74 tuổi) đều đặn chạy xe máy qua từng con đường nông thôn, chở theo túi gạo, thùng mì hoặc nhu yếu phẩm cho hộ khó khăn.
Không thể nói, cũng chẳng thể nghe từ khi còn bé vì bom đạn chiến tranh, nhưng ông Nguyễn Văn Hoàng (ngụ Tổ 7, ấp 11A, xã An Minh, tỉnh An Giang) chọn một cách khác để “lên tiếng”. Tiếng nói của ông được thể hiện qua sắc xanh uốn lượn của hàng rào, cổng chào tam quan bằng cây lá, qua những nét vẽ mộc mạc mà giàu tình yêu quê hương, khiến ai đi ngang qua cũng muốn dừng lại để ngắm nhìn.