Kết quả tìm kiếm cho "Ký ức Tết xưa"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 199
Giữa cái lạnh se sắt của vùng nông trang xa xứ, trong dẫy nhà đơn sơ của một trang trại ở Israel, ánh đèn vẫn sáng đến khuya, những thực tập sinh nông nghiệp và lao động Việt Nam đang quây quần bên nhau gói bánh chưng, giữ lại hương vị Tết giữa đất trời xa lạ.
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Dù cùng dạy chung một trường ở thành phố, song hầu hết giáo viên đều có một quê riêng của mình để về thăm mỗi dịp xuân về. Và cứ mỗi lần tết đến, câu hỏi thăm rôm rả của giáo viên với nhau là năm nay có về quê không, bao giờ thì về?...
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Hội báo xuân hàng năm trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của những người yêu báo chí, yêu chữ nghĩa. Những trang báo in đậm dấu ấn thời gian song hành cùng hơi thở chuyển động của báo chí hiện đại, tạo nên dòng chảy liên tục của nghề “ghi chép sử” trong hành trình phát triển của đất nước.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Hà Nội có hàng trăm chợ Tết. Riêng chợ hoa xuân, có thể gặp ở khắp các nẻo đường. Nhưng chợ hoa Hàng Lược (phường Hoàn Kiếm) vẫn mang đến sự bồi hồi cho những người gắn bó với Thủ đô. Bởi đó là “chợ ký ức”, phiên chợ mỗi năm mở một lần đã tồn tại cả trăm năm nay.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.