Kết quả tìm kiếm cho "Níu giữ nghề xưa"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 106
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Trong không gian cổ kính của Di tích quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội), Hội chữ Xuân 2026 mang chủ đề "Quốc học" diễn ra tại đây không chỉ tái hiện phong tục xin chữ đầu năm, mà còn mở rộng quy mô với chuỗi hoạt động văn hóa, giáo dục giàu chiều sâu. Qua đó, trở thành điểm giao thoa giữa những truyền thống lâu đời và hơi thở đương đại trong những ngày xuân Bính Ngọ.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Đền Cùng - giếng Ngọc tọa lạc tại tổ dân phố Viêm Xá, phường Kinh Bắc, tỉnh Bắc Ninh, không chỉ là cái nôi Thủy tổ quan họ mà còn là một trong những địa điểm du lịch tâm linh nổi tiếng của tỉnh Bắc Ninh. Nơi đây gắn liền với nguồn nước ngọt lành, huyền thoại “ông cá thần” và câu ca dân gian quen thuộc: “Dù ai đi lễ bốn phương/Không bằng linh hiển thắp hương đền Cùng”.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Đằng sau nụ cười răng đen của người Huế xưa là cả một nghề làm thuốc nhuộm (còn gọi là thuốc xỉa, thuốc rỏi) đầy công phu, vất vả mà nay đã gần như thất truyền với rất ít người còn nhớ và làm được.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Mùa xuân về trên vùng đất từng đi qua mưa bom, lửa đạn. Trên những cánh đồng in dấu chân người lính năm xưa, hôm nay là nhịp cày, là tiếng cười rộn rã của nông dân tất bật vào vụ. Giữa sắc xuân bình yên, ký ức chiến tranh không lùi xa mà lặng lẽ hòa vào đời sống, làm nên chiều sâu của một vùng đất anh hùng đang vươn mình đi tới.
Với mỹ thuật, họa sĩ Lê Thư chọn con đường lặng lẽ, trung thành với hội họa hiện thực, trực họa và chất liệu sơn dầu để khám phá, gìn giữ và tôn vinh vẻ đẹp từ đời sống thường nhật. Từ những góc phố Hà Nội, căn bếp ấm mùa đông đến bản làng vùng cao phía bắc..., tranh của anh dường như đều chưng cất ánh sáng, ký ức và cảm xúc.
Giữa lòng cố đô, Phan Tấn Đạt - anh bạn 9X đã chọn và ngày ngày kiên nhẫn với đường cưa, mài giũa từng mảnh nhỏ để giữ lửa nghề khảm ốc xà cừ, nghề thủ công tinh xảo gắn bó lâu đời với xứ Huế.