Kết quả tìm kiếm cho "Vị ngọt Tết quê"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 354
Gò má cá lóc vốn được xem là phần ngon nhất của con cá lóc bởi thịt săn chắc, vị ngọt đậm. Dịp Tết, khô gò má cá lóc trở thành món “hot”, được nhiều người tìm mua làm quà biếu hoặc đãi khách.
Không chỉ ăn Tết, người dân còn chọn quà Tết bằng những sản vật sạch, rõ xuất xứ. Hàng quê lên ngôi, kéo theo sức mua tăng và cuộc đua chất lượng mùa cao điểm.
Những ngày gần Tết, dọc các ngôi nhà ven biển, giàn phơi cá khô đầy nắng gió, mặn mòi hương biển. Từng mẻ cá, tôm lấp lánh dưới nắng xuân, bàn tay các cô, các chị thoăn thoắt trở mẻ, chắt chiu vị biển vào từng thớ cá hy vọng mùa biển yên lành, đủ đầy để Tết thêm ấm áp.
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Những ngày cận Tết, nhiều gia đình vùng quê vẫn giữ thói quen tự tay làm mứt từ nguyên liệu vườn nhà. Vị ngọt dân dã ấy không chỉ dành đãi khách ngày xuân mà còn lưu giữ hồn Tết và ký ức sum vầy ấm áp của nhiều gia đình Việt.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.
Các gia đình chăm chút mâm cỗ cúng ông Công ông Táo vừa để giữ gìn phong tục, vừa để nuôi dưỡng nếp nhà và mở đầu cho một mùa Tết sum vầy.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Những ngày giáp Tết Nguyên đán, vùng trồng bưởi Du Long, phường Duy Tân, tỉnh Ninh Bình khoác lên mình gam màu vàng rực của những vườn bưởi trĩu quả, lan tỏa hương thơm dịu nhẹ khắp làng quê. Nhịp lao động tất bật hòa cùng không khí đón xuân sớm, tạo nên bức tranh thanh bình, ấm áp, đậm sắc xuân nơi vùng đất ven đô Ninh Bình.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.