Kết quả tìm kiếm cho "bâng khuâng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 94
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Về thăm quê khi đồng làng cũng vừa gặt xong. Buổi sáng ngái ngủ bỗng nghe tiếng loa bên hàng xóm vang giai điệu da diết của bài hát Tình đất. Giọng cô ca sĩ sinh ra ở một vùng quê trồng lúa xứ Thanh đã làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng hồi niệm về miền ký ức ngay chính giữa quê nhà: “Đất yêu người bàn chân lấm bùn khuya sớm/ Đất thương người lẻ loi thân cò trên đồng…”. Theo dòng cảm xúc ấy, tôi bước chân ra khỏi nhà và lặng lẽ đứng ngắm cánh đồng trước cửa.
Trước khi chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông (THPT), dưới mái trường quen thuộc, học sinh lớp 12 có buổi chia tay nhau, tri ân đấng sinh thành… Đây sẽ trở thành ký ức khó quên của tuổi học trò.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Gần 30 cây hoa phượng được trồng hàng chục năm trước đoạn dẫn vào Nhà máy thủy điện H’Chan (xã Lơ Pang, tỉnh Gia Lai) tạo thành con đường phượng đỏ giữa núi rừng, đẹp như một thước phim mùa hè.
Tháng 5, hoa phượng lại đỏ rực sân trường. Những ai từng đi qua tuổi học trò, sắc đỏ ấy luôn gợi nhớ những ngày cuối năm học, những trang lưu bút và một thời áo trắng đã xa.
Sau một ngày làm việc dài, tan ca, công nhân từ khu công nghiệp, công ty chen chúc trở về với những căn phòng trọ. Tất cả sinh hoạt, ăn uống, ngủ nghỉ đều gói gọn trong căn phòng chật chội.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Nắng xuân bắt đầu rót mật trên đỉnh Mã Pì Lèng, đánh thức đất trời Lũng Cú trong sắc hồng dịu ngọt của hoa mai anh đào. Đứng giữa mây trời cực Bắc vào thời điểm này, lòng người dễ rơi vào một khoảng lặng bâng khuâng, nơi những cảm xúc hiện tại đan cài cùng ký ức, nơi niềm tin về một kỳ đại hội mới - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang thắp lên những hy vọng rạng ngời như chính sắc hoa đang độ xuân thì.
Giới nghiên cứu từng ví von rằng, Truyện Kiều không chỉ nằm trên trang sách mà đã hòa tan vào tâm hồn dân tộc, trở nên thân thuộc như hơi thở, như bờ tre, gốc lúa hay ánh trăng vằng vặc của làng quê Việt. Từ mạch ngầm văn hóa ấy, kiệt tác của Nguyễn Du đã khơi dòng cho một suối nguồn sáng tạo bất tận cho các loại hình nghệ thuật từ thơ ca, nhạc họa đến sân khấu, điện ảnh thỏa sức đâm chồi nảy lộc.
Những ngày cuối năm thường đến rất nhanh. Nhanh đến mức tôi chưa kịp nhận ra cái lạnh đã dày hơn, nắng đã mỏng hơn, và lòng người cũng chùng xuống theo từng trang lịch sắp lật sang năm mới. Ở tuổi ngũ tuần, tôi đứng giữa khoảnh khắc giao mùa ấy với một cảm giác bâng khuâng khó gọi tên, như thể thời gian đang khẽ nhắc mình rằng: lại thêm một năm nữa trôi qua trong vội vã.
Lần đầu đến với sông Cái Lớn, tôi cảm thấy có chút lạ lẫm xen lẫn thú vị, khi “chạm vào” dòng nước 2 mùa mặn - ngọt. Xa xa, từng hàng dừa nước rủ bóng bên dòng sông như nghiêng mình chào đón bước chân người lữ thứ.