Kết quả tìm kiếm cho "cố níu giữ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 433
Gần 23 năm qua, Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo (BTBNN) tỉnh An Giang trở thành cầu nối của những tấm lòng nhân ái, giúp hàng ngàn bệnh nhân nghèo có cơ hội được chữa trị. Từ những ca bệnh tưởng chừng bế tắc, nhiều người đã được trao lại cơ hội sống, viết tiếp ước mơ còn dang dở.
Từ nghề truyền thống của gia đình, bà Ngô Thị Tuyết Dung - chủ cơ sở sản xuất khô cá lóc 7 Chóp, xã Thoại Sơn bền bỉ giữ lửa nghề, đưa sản phẩm khô cá lóc quê nhà đạt chuẩn OCOP 3 sao.
Khi vầng trăng non báo hiệu tháng Ramadan xuất hiện, không khí tại các làng Chăm Hồi giáo Islam đặc biệt hơn. Tháng chay thiêng liêng này cũng là dịp để cộng đồng người Chăm Islam thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết, sẻ chia và tình nghĩa xóm làng. Điển hình như những câu chuyện nhỏ mà chúng tôi gom góp được tại làng Chăm Đa Phước, ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu.
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Những ngày đầu Xuân Bính Ngọ 2026, trên các cung đường ven Hồ Tây thơ mộng, những hàng hoa ban lại bung nở. Sắc tím xen lẫn chút hồng và trắng tinh khôi, khiến du khách cảm thấy ngẩn ngơ như lạc bước giữa núi rừng Tây Bắc.
Theo cách riêng của họ. Không chỉ thay đổi định kiến “đánh chiêng là việc của đàn ông”, các đội cồng chiêng nữ còn trở thành những hạt nhân “truyền lửa” góp phần gìn giữ không gian văn hóa cồng chiêng.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Mùa xuân, Tuyên Quang như khoác lên mình tấm áo mới rực rỡ. Thiên nhiên đắm mình trong màn sương bảng lảng, điểm xuyết bởi sắc hồng của đào, sắc trắng của mận, làm bừng sáng cả một vùng trời. Vẻ đẹp ấy, sức sống căng tràn ấy không chỉ níu chân du khách, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận để các họa sĩ thăng hoa cùng cọ vẽ.
Mỗi độ xuân về, khi cánh đào phai còn vương sương sớm, Cao nguyên đá Đồng Văn lại vang tiếng khèn, tiếng sáo, rộn ràng bước chân người tìm về Chợ Phong Lưu Khâu Vai (xã Khâu Vai). Đây không chỉ là điểm hẹn của tình yêu mà còn là bản hòa ca, nơi men tình quyện cùng hương xuân, thắp sáng di sản văn hóa miền cực Bắc.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.