Kết quả tìm kiếm cho "gỏi gà nướng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 379
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Với khí hậu mát mẻ quanh năm, những thửa ruộng bậc thang uốn lượn, rừng nguyên sinh bạt ngàn, Sìn Hồ được ví như “nóc nhà” của Lai Châu và là "Sa Pa thứ hai" của vùng Tây Bắc.
Không chỉ là dịp tưởng nhớ ông bà, tổ tiên, đám giỗ từ lâu đã trở thành một phần đời sống văn hóa của người miền Tây. Qua mâm cỗ, cách đãi khách và sự sum vầy đông đủ, người ta cảm nhận rõ nét hào sảng, nghĩa tình của người Nam Bộ.
Nếu Bangkok sôi động hay Phuket rực rỡ thì cung đường Đông Bắc Thái Lan (Isan) dọc theo sông Mekong mở ra một góc nhìn khác về Thái Lan - chậm rãi, sâu lắng và giàu cảm xúc.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Nếu Bangkok sôi động hay Phuket rực rỡ thì cung đường Đông Bắc Thái Lan (Isan) dọc theo sông Mekong mở ra một góc nhìn khác về Thái Lan - chậm rãi, sâu lắng và giàu cảm xúc.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Từ một nhân viên làm thêm ở quán mì ramen, sự đam mê học hỏi giúp anh Lương Văn Hà (sống ở Nhật Bản) khẳng định được bản thân và trở thành chủ nhà hàng giữa Tokyo.
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.