Kết quả tìm kiếm cho "níu chân du khách"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 349
Nhân gian có vô vàn cảnh đẹp. Có nơi lưu giữ tầng tầng trầm tích văn hóa - di sản lâu đời. Có nơi được thiên nhiên ban tặng danh thắng kỳ vĩ, thác ghềnh hoang sơ quyến rũ bước chân lữ khách. Và cũng có những vùng đất hội tụ trọn vẹn cả hai điều ấy. Đông Trường Sơn là một miền như thế.
Lũng Hòa B là một bản nhỏ với 83 mái nhà của đồng bào Mông sinh sống từ rất lâu ở xã Sà Phìn. Trong bản nhiều ngôi nhà xây mới, nhưng vẫn còn những nếp nhà trình tường cổ, truyền thống và hiện đại giao hòa như cuộc sống của người Mông hôm nay. Người Mông ở đây giờ không chỉ biết nuôi bò, làm nương mà còn biết làm du lịch, du khách nước ngoài về đây trải nghiệm cuộc sống và văn hóa truyền thống của người Mông.
Buổi chiều, có dịp men theo cung đường nhựa lên núi Cấm, dễ bắt gặp dòng người đi bộ lên, xuống giữa khung cảnh yên bình, thơ mộng.
Đèo Nước Ngọt, xã Long Hải (TPHCM) nằm trên tuyến đường ven biển ĐT 944. Với hình dáng uốn lượn giữa núi và biển, nơi đây khiến nhiều người đi ngang không khỏi thích thú, dừng chân “săn ảnh”.
Từ nghề truyền thống của gia đình, bà Ngô Thị Tuyết Dung - chủ cơ sở sản xuất khô cá lóc 7 Chóp, xã Thoại Sơn bền bỉ giữ lửa nghề, đưa sản phẩm khô cá lóc quê nhà đạt chuẩn OCOP 3 sao.
Về với xã miền núi, dân tộc Tri Tôn, ngoài hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, khách du lịch còn được thưởng thức các món ngon độc đáo, đặc trưng của đồng bào Khmer. Nổi bật trong đó có món ếch nướng.
Khi vầng trăng non báo hiệu tháng Ramadan xuất hiện, không khí tại các làng Chăm Hồi giáo Islam đặc biệt hơn. Tháng chay thiêng liêng này cũng là dịp để cộng đồng người Chăm Islam thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết, sẻ chia và tình nghĩa xóm làng. Điển hình như những câu chuyện nhỏ mà chúng tôi gom góp được tại làng Chăm Đa Phước, ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu.
Tại cánh rừng thốt nốt xã An Cư, có một mô hình du lịch cộng đồng vừa đi vào hoạt động đã thu hút nhiều du khách đến trải nghiệm.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Giữa ranh giới mong manh của đại ngàn và mây phủ, có một mùa xuân rất khác - mùa xuân của những bước chân không mỏi xuyên qua màn sương lạnh buốt biên cương. Tại vùng đất địa đầu, khi vạn vật chuẩn bị cho cuộc đoàn viên, cán bộ chiến sĩ Bộ đội Biên phòng lại chọn cách dựa vào vách đá, băng rừng giữ mốc. Họ gác lại những niềm riêng để dệt nên tấm lưới bình yên cho dải biên thùy thiêng liêng của Tổ quốc khi Tết vừa chạm ngõ.
Cuối tháng 2, đầu tháng 3, trên khắp những triền đồi, tuyến phố tại tỉnh Sơn La, hoa ban đang bung nở trắng tạo nên khung cảnh lãng mạn, thu hút đông đảo nhân dân và du khách đến tham quan, chụp ảnh.
Theo cách riêng của họ. Không chỉ thay đổi định kiến “đánh chiêng là việc của đàn ông”, các đội cồng chiêng nữ còn trở thành những hạt nhân “truyền lửa” góp phần gìn giữ không gian văn hóa cồng chiêng.