Kết quả tìm kiếm cho "rửa xe"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 910
Khoảng 1.300 xe Toyota Prius đang bị triệu hồi tại Singapore do lỗi cửa điện phía sau, khiến cửa có thể tự mở khi xe đang di chuyển.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Du khách chẳng cần đi đâu xa để tìm thấy hương vị mặn mòi của biển cả. Ngay tại Đặc khu Kiên Hải, Hòn Sơn và Nam Du (tỉnh An Giang) hiện lên như những viên ngọc sáng giữa trùng khơi, mời gọi những tâm hồn yêu thiên nhiên bằng vẻ đẹp hoang sơ và bàn tiệc hải sản tươi rói.
Nhiều đảo, quần đảo trên địa bàn tỉnh An Giang vẫn giữ nét hoang sơ với biển xanh, cát trắng, đẹp say đắm lòng người. Để những chuyến hành trình của du khách thêm trọn vẹn, không thể thiếu vai trò của đội ngũ hướng dẫn viên du lịch địa phương - những người không chỉ dẫn đường mà còn kể câu chuyện về văn hóa, đất và người nơi đây.
Những ngày gần Tết, dọc các ngôi nhà ven biển, giàn phơi cá khô đầy nắng gió, mặn mòi hương biển. Từng mẻ cá, tôm lấp lánh dưới nắng xuân, bàn tay các cô, các chị thoăn thoắt trở mẻ, chắt chiu vị biển vào từng thớ cá hy vọng mùa biển yên lành, đủ đầy để Tết thêm ấm áp.
Trong mâm cơm Tết mọi miền, đĩa dưa chua, dưa giá, dưa góp, dưa món hay củ kiệu ăn kèm thịt kho tàu, bánh chưng xanh không chỉ là thói quen mà còn là một sự kết hợp y khoa thông minh.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Có những nơi buộc con người phải đi nhanh để không bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng có những nơi ta tự nhiên bước chậm lại mà không thấy mình lạc lõng. Với tôi, phố biển Rạch Giá là một nơi như thế.
Từ vùng trũng phèn của vùng Tứ giác Long Xuyên, với muôn vàn khó khăn, xã biên giới Giang Thành nay có diện mạo nông thôn mới, kinh tế - xã hội khởi sắc, đời sống Nhân dân no ấm.