Kết quả tìm kiếm cho "rong ngôi mộ lộng lẫy"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 878
Từ thời kỳ dựng nước đến đời sống đương đại, tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương luôn hiện diện như sợi dây thiêng liêng gắn kết quá khứ với hiện tại, gắn kết cá nhân với cộng đồng.
Khởi nghiệp từ nghề nuôi vịt chạy đồng với những tháng ngày cơ cực rong ruổi khắp các cánh đồng ở miền Tây từ khi tuổi mới đôi mươi, nay ở tuổi U60, vợ chồng ông Tô Bửu Thạch (tự Tám Thạch) thấy mình “đã đủ”. “Đủ” theo ông bà Tám Thạch là có cuộc sống “đủ ăn”, con cái có công việc ổn định, thảo hiền. Với họ, được vậy là hạnh phúc.
Mỗi bao lúa vài chục ký, mỗi ngày vài trăm ngàn đồng. Nghề vác lúa mướn nuôi sống nhiều người, nhưng cũng bào mòn sức lực theo từng mùa gặt.
Thực hiện phong trào thi đua “Dân vận khéo”, các xã vùng U Minh Thượng đã có nhiều mô hình hay, cách làm hiệu quả, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội địa phương.
Ghi nhận tại Bệnh viện Da liễu Trung ương, số lượng bệnh nhân đến khám da liễu trong thời điểm này có xu hướng tăng nhanh, đặc biệt là các bệnh liên quan đến nhiễm nấm và viêm da.
Du khách ít ai ở lại Biển Hồ quá một buổi sáng, họ thường chỉ đến chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mặt nước lặng như gương soi bóng thông xanh, chụp hình rồi rời đi. Nhưng nếu chậm lại, đi một vòng quanh “Ðôi mắt Pleiku”, sẽ thấy nơi này không chỉ là một thắng cảnh.
Dưới ánh đèn sân khấu lô tô, tiếng nhạc rộn ràng, nhiều phận người mưu sinh bằng câu hát. Đằng sau những đêm diễn là câu chuyện đời ít khi được nói thành lời.
Cách trung tâm tỉnh Sơn La khoảng 6 km, bản Hùn, phường Chiềng Cơi sở hữu cảnh sắc thiên nhiên hoang sơ, khí hậu trong lành với cánh đồng lúa, đồi cây ăn quả xanh mướt và nét văn hóa đặc sắc của đồng bào dân tộc Thái. Đây là những tiền đề vững chắc để xây dựng bản Hùn trở thành điểm du lịch cộng đồng, du lịch nông nghiệp hấp dẫn.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Dưới bầu trời xanh Tây Nguyên, "mùa con ong đi lấy mật", vẻ đẹp của miền đất đỏ hiện lên thật rực rỡ. Tây Nguyên ngày nay thu hút khách du lịch không chỉ bằng những núi đồi trập trùng, không khí trong lành, sản vật đa dạng mà còn bằng những điểm đến quy mô, được đầu tư bài bản, tạo nên bản sắc riêng của miền đất này.
Để mang cho đời vị ngọt thanh mát, trái dừa phải trải qua hành trình dài, từ vườn dừa trĩu quả ở các tỉnh miền Tây, những chuyến xuồng lướt qua chòng chành sóng nước, đến góc phố nhộn nhịp. Mỗi trái dừa là một lát cắt của đời sống, dường như có vị mặn của mồ hôi, có vị chát của lo toan, rồi mới đọng lại chút ngọt lành nơi đầu lưỡi.
Có dịp ngang qua xóm nuôi cá ao, hầm ở các vùng nông thôn dễ dàng bắt gặp người dân lặn hì hục mò bùn vét đáy ao. Nghề này đòi hỏi người lặn phải biết thở bằng máy, chịu lạnh dưới nước nhiều giờ liền.