Kết quả tìm kiếm cho "than củi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 909
Ẩm thực Sơn La không chỉ hấp dẫn bởi những sản vật tươi ngon của núi rừng Tây Bắc mà còn chinh phục thực khách bởi những gia vị đặc trưng mang đậm hương vị đại ngàn. Từ mắc khén, hạt dổi đến chẳm chéo, mỗi loại gia vị đều góp phần tạo nên hương vị riêng có, làm nên bản sắc độc đáo và sức cuốn hút khó quên của ẩm thực vùng cao.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Tiếng thoi đưa vẫn vang lên trong những ngôi nhà sàn người Chăm. Tiếng trống Rappana vẫn ngân lên trong các dịp lễ hội. Từ du lịch cộng đồng, khởi nghiệp đến khát vọng vươn lên của thế hệ trẻ, một diện mạo mới đang hình thành bên dòng sông Hậu, mở ra hành trình đồng hành cùng quê hương trong giai đoạn phát triển mới.
Bằng đôi bàn tay khéo léo và óc sáng tạo, anh Nguyễn Vũ Linh (32 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh An Giang) đã biến những cây, lá tầm thường ở chốn quê nhà như lá thốt nốt, tăm tre, gỗ lồng mức rừng thành các tác phẩm nghệ thuật, đồ lưu niệm.
Nhà báo của CNN có dịp tới thăm địa đạo Vịnh Mốc ở Quảng Trị - nơi từng giúp hàng trăm người dân tránh bom - để tìm hiểu về cuộc sống người dân thời chiến trước kia.
Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng hơn cả không chỉ là giá trị của thứ quả ấy mà chính là câu chuyện về sự năng động, sáng tạo của những người nông dân nơi đây. Từ những người đi khai hoang năm xưa, họ đã biến một vùng đất đồi hoang vu thành miền cây trái trù phú, nơi mỗi mùa đi qua lại thêm những ý tưởng mới, hy vọng mới.
Những tấm vải lanh được dệt thủ công, những họa tiết được thêu tay hay vẽ sáp ong tỉ mỉ không chỉ tạo nên sản phẩm có giá trị kinh tế mà còn là cách để người Mông lưu giữ bản sắc văn hóa của mình.
Giữa nỗi lo cơm áo của gia đình, nhiều trẻ em sớm mưu sinh. Các em quen với vất vả, biết chắt chiu từng đồng để được đến trường.
Thôn Khuổi Trang, xã Lâm Bình là nơi sinh sống của đông đồng bào Mông. Đến nay, nhiều phụ nữ nơi đây vẫn giữ nghề vẽ sáp ong lên vải lanh để tạo hoa văn trên trang phục truyền thống. Từ những người lớn tuổi như bà Thào Thị Tòng đến lớp phụ nữ trẻ hơn như chị Giàng Thị Chính, nghề cũ vẫn được truyền lại trong mỗi nếp nhà như một cách gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc.
Trong căn trọ chật hẹp tại phường Rạch Giá, cô học trò cuối cấp Trần Lê Kim Phụng đang ngày đêm viết tiếp câu chuyện nghị lực của đời mình. Vừa là chỗ dựa duy nhất cho người bà già yếu và người mẹ trọng bệnh, Phụng vừa tranh thủ từng giờ làm thêm, tận dụng từng phút ở hành lang bệnh viện để ôn bài, quyết tâm không từ bỏ giấc mơ giảng đường và hành trình đồng hành cùng mẹ chiến đấu với tử thần.