Kết quả tìm kiếm cho "um lươn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 80
Trải qua gần 140 năm, ngôi đình thờ Thần Hoàng Bổn Cảnh, xã Vĩnh Phong vẫn là điểm sinh hoạt cộng đồng và tín ngưỡng quan trọng của người dân địa phương.
Biên giới Tây Nam hôm nay vẫn bình yên. Phía sau sự bình yên ấy là sự góp sức của những nông dân bám ruộng nơi đường biên, người có uy tín, vị sư Khmer, cán bộ Mặt trận hay những phụ nữ cùng bộ đội tuần tra cột mốc. Mỗi người một việc, cùng bồi đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Từ những việc làm bình dị, người dân nơi tuyến đầu trở thành những “cột mốc sống”, góp phần giữ vững biên cương Tổ quốc.
Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng hơn cả không chỉ là giá trị của thứ quả ấy mà chính là câu chuyện về sự năng động, sáng tạo của những người nông dân nơi đây. Từ những người đi khai hoang năm xưa, họ đã biến một vùng đất đồi hoang vu thành miền cây trái trù phú, nơi mỗi mùa đi qua lại thêm những ý tưởng mới, hy vọng mới.
Sau chuyến băng rừng dài hơn 8 km, cả đi lẫn về mất gần 10 giờ đồng hồ, chúng tôi cũng chỉ có thể nhìn thấy tháp Chăm trên đỉnh Hòn Chuông (xã Đề Gi, tỉnh Gia Lai) từ khoảng cách hơn chục mét trong màn sương mù dày đặc.
Giá lươn thịt đang "mềm" hơn trước giúp nhiều bà nội trợ tại An Giang tranh thủ mua về đổi món cho gia đình, vừa góp phần "giải cứu" cho nông dân nuôi lươn đang gặp khó. Từ lươn cuộn thịt hấp, lươn um rau ngổ đến lươn kho sả nghệ hay khô lươn chiên, những món ăn dân dã lại làm ấm mâm cơm gia đình bằng hương vị đậm đà khó quên.
Từ những con đường nhỏ nhiều cỏ dại, rác thải và bụi bặm, nhiều tuyến đường ở xã Vĩnh Hòa Hưng nay đã phủ màu xanh cây trái, hoa kiểng và ánh đèn. Sự đổi thay ấy bắt đầu từ ý thức giữ gìn môi trường của chính người dân địa phương.
Sáng sớm, khi sương còn phủ, dòng Cái Bé con nước lớn ròng mang theo những câu chuyện của bao thế hệ...
Vùng đất An Giang có những “cụ” cây hàng trăm năm tuổi được người dân xem như báu vật của địa phương.
Trở lại thung lũng Tà Lọt, xã Núi Cấm vào cao điểm mùa khô, tôi vẫn cảm nhận đầy đủ vẻ đẹp của phong cảnh và con người nơi đây.
Sương sớm còn vương trên những tán rừng U Minh Thượng (tỉnh An Giang), chiếc vỏ lãi lướt trên con kênh, đưa du khách tham quan những cánh rừng. Xa hơn, dòng người đổ về Phú Quốc, Hà Tiên, Bảy Núi… tạo nên bước chuyển động rộn ràng. An Giang vừa quen vừa mới, nhịp du lịch 2025 đang tiếp đà tăng trưởng, mỗi miền đất góp thêm sức cho bước tiến chung.
Cơn bấc non lướt nhẹ qua mặt sông, những chiếc đò chòng chành chở khách phương xa du ngoạn mùa nước nổi. Lũ về, mọi hoạt động nhộn nhịp, du khách đến tham quan, thưởng thức những món ăn dân dã, đậm tình, đậm vị phù sa của miền châu thổ Cửu Long.
Địa danh Tắc Cậu (nay thuộc xã Bình An, tỉnh An Giang) từng được tác giả Linh Châu nhắc đến trong bài vọng cổ “Hoa tím bằng lăng” cực kỳ mùi mẫn vào những năm 70 của thế kỷ trước. Sau ngần ấy năm, Tắc Cậu vẫn vậy, vẫn yên bình, lãng mạn giữa dòng Cái Lớn và Cái Bé, dưới những tán dừa, hàng cau và liếp khóm xanh rờn…