Mái nhà chung bình yên

28/07/2026 - 09:45

 - Hơn 30 năm qua, Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên bền bỉ nối dài những nhịp cầu yêu thương. Nơi đây, người già tìm thấy niềm vui tuổi xế chiều, trẻ mồ côi được đến trường, còn những người làm công tác chăm sóc vẫn hằng ngày giữ ấm mái nhà chung bằng sự tận tâm.

Người cao tuổi ở Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên đọc sách giải trí. Ảnh: PHƯƠNG LAN

Nơi nương tựa tin cậy

Gắn bó với Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên đã 8 năm, bà Nguyễn Thị Lan (sinh năm 1949), quê xã Thoại Sơn vẫn nhớ ngày đầu bước chân vào mái ấm này. Cuộc đời bà là chuỗi ngày nhọc nhằn. Cha mẹ mất sớm, không chồng con, không ruộng đất, tuổi già mưu sinh bằng việc buôn bán nhỏ. Khi sức khỏe không còn cho phép tiếp tục bươn chải, bà Lan xin vào trung tâm nương náu.

Bà Lan kể cuộc sống ở Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên lúc nào cũng đầm ấm như một gia đình. Mỗi phòng đều có một người làm tổ trưởng để nhắc nhở, quan tâm nhau trong sinh hoạt hằng ngày. “Trung tâm chăm lo chu đáo từ chỗ ở, quần áo đến từng bữa ăn. Các nhà hảo tâm thường ghé thăm, tặng quà, động viên. Tôi thấy may mắn khi được sống trong không khí quây quần như thế này”, bà Lan nói.

Cùng chung hoàn cảnh neo đơn, bà Đặng Thị Kim Loan (sinh năm 1943), ngụ phường Long Xuyên có 4 năm gắn bó với trung tâm. Gần một đời vất vả, tuổi già sức yếu, hoàn cảnh gia đình khó khăn, con cháu không có điều kiện chăm sóc, bà Loan tìm đến Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên làm nơi nương náu lúc tuổi xế chiều.

Hằng ngày, bà Loan thức dậy sớm tập vài động tác dưỡng sinh, xuống bếp phụ nhặt rau, chuyện trò cùng các bạn già rồi xem tivi, đọc báo. Các cụ còn được tham gia những buổi sinh hoạt định kỳ để góp ý về bữa ăn, điều kiện sinh hoạt và luôn được ban giám đốc trung tâm lắng nghe, giải đáp tận tình.

Ông Nguyễn Văn Măng - Phó Giám đốc Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên cho biết trung tâm thành lập từ năm 1989, hiện chăm sóc 35 cụ già neo đơn và 15 trẻ mồ côi. Mỗi căn phòng nơi đây đều đượm tình thân. Sau bữa cơm, các cụ quây quần trò chuyện, kể câu chuyện đời mình. Góc phòng đặt chiếc tivi cũ, nơi mọi người cùng xem thời sự, nghe cải lương trước khi ngủ.

Trung tâm còn là nơi chắp cánh cho những đứa trẻ kém may mắn. Các em được tạo điều kiện học tập từ mẫu giáo đến hết lớp 12, tiếp tục được nuôi dưỡng nếu đỗ đại học. Mỗi dịp hè trung tâm đều tổ chức các chuyến về nguồn để các em thêm hiểu và yêu quê hương, đất nước.

Người cao tuổi được kiểm tra sức khỏe hằng ngày. Ảnh: PHƯƠNG LAN

Tận tâm và trách nhiệm

Nhịp sống bình yên ở Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên được vun đắp từ sự tận tụy của đội ngũ cán bộ, nhân viên. Hơn 10 năm gắn bó với mái ấm này, ông Măng cùng các nhân viên ở trung tâm xem người già và trẻ nhỏ như người thân trong gia đình. Khoản phụ cấp từ 4 - 6 triệu đồng mỗi tháng không phải là lý do để họ gắn bó mà là niềm vui được nhìn thấy người cao tuổi sống khỏe, các em nhỏ lớn lên từng ngày. “Niềm vui của chúng tôi là được thấy các cụ ăn ngon, ngủ ngon, các cháu nhỏ vui vẻ đến trường rồi ríu rít gọi tên mình mỗi ngày”, ông Măng nói.

Tại khu chăm sóc đặc biệt, nơi đang nuôi dưỡng hơn 20 cụ bệnh nặng, không còn khả năng tự chăm sóc, công việc của đội ngũ nhân viên vất vả hơn gấp bội. Bà Trần Thị Kim Đang (sinh năm 1976) có 25 năm gắn bó với trung tâm và chị Trần Thị Thu Thảo (sinh năm 1990) - nhân viên y tế công tác tại đây suốt 4 năm qua là những người ngày đêm chăm sóc các cụ.

Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bà Đang xem các cụ như cha mẹ của mình để bù đắp những thiếu vắng trong cuộc đời. “Mỗi người một tính cách, có cụ dễ tính nhưng cũng có cụ khó chiều. Tôi chăm sóc riết rồi quen tính, quen nết của từng cụ, chỉ mong các cụ được vui vẻ, sống khỏe mỗi ngày”, bà Đang tâm sự.

Trẻ tại trung tâm được chăm lo từ việc học đến vui chơi, giải trí. Ảnh: PHƯƠNG LAN

Công việc của nhân viên ở trung tâm không có khái niệm giờ giấc. Nửa đêm nghe tiếng gọi là mọi người lại tất bật đưa các cụ đi cấp cứu vì tăng huyết áp, khó thở hay những cơn đau bất ngờ của tuổi già. “Có những đêm chúng tôi thức trắng ở bệnh viện để chăm sóc các cụ cho đến khi sức khỏe ổn định mới trở về trung tâm. Các cụ tuổi cao, mang nhiều bệnh mạn tính nên phải được theo dõi từng ngày”, chị Thảo kể.

Ngoài khám bệnh, đo huyết áp và phát thuốc hằng ngày, điều khiến nhiều người xúc động là cách trung tâm tiễn biệt những cụ đi hết một kiếp người. Các cụ mất tại trung tâm đều được lo hậu sự chu đáo. Hằng năm, vào ngày 19/7 âm lịch, trung tâm tổ chức ngày giỗ tập thể để tưởng nhớ những người đã khuất. “Chúng tôi chuẩn bị mâm cơm ngày giỗ giản dị để các cụ đang sinh sống tại đây cùng dùng bữa. Đó cũng là cách để những người ở lại nhớ về những người đã đi xa”, ông Măng cho biết.

Dù chặng đường phía trước còn nhiều nhọc nhằn, nhưng thấy các cụ được an dưỡng tuổi già, những đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương của cộng đồng, ông Măng, bà Đang, chị Thảo lại có thêm động lực để tiếp tục giữ lửa cho mái ấm nghĩa tình. Mái ấm ấy không chỉ cưu mang những phận đời neo đơn mà còn gìn giữ một giá trị đẹp của cuộc sống là sự sẻ chia. Từ những điều bình dị được vun đắp mỗi ngày, tình người vẫn âm thầm nảy nở giữa lòng phố thị Long Xuyên.

Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên thuộc Hội Chữ thập đỏ tỉnh; tọa lạc số 19A đường Ngô Văn Sở, khóm Đông An, phường Long Xuyên.

PHƯƠNG LAN