Kết quả tìm kiếm cho "‘Cô gái và chiếc xe máy’"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 393
Giữa nhịp sống hiện đại, những con đò ngang nơi vùng sông nước Vĩnh Thuận vẫn lặng lẽ ngược xuôi. Không chỉ giữ cho giao thương thông suốt, những chuyến đò ấy còn là câu chuyện về khát vọng vươn lên.
Những câu chuyện về sự hy sinh, cống hiến của các thế hệ đi trước luôn được nhắc nhớ bằng lòng biết ơn sâu sắc. Trên hành trình tri ân ấy, những chính sách chăm lo cho người có công cùng đạo lý uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa vẫn đang được An Giang tiếp nối bằng những việc làm thiết thực, nghĩa tình hôm nay.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Ngày 24/6/2026, một trận động đất kép kinh hoàng với cường độ lên tới 7,2 và 7,5 độ đã xảy ra ở vị trí cách thủ đô Caracas của Venezuela khoảng 160km về phía tây.
Sau hàng chục năm, người con gái của một cán bộ đi B, liệt sĩ Đặng Bá Triều đã có được thông tin về hồ sơ của cha mình đang lưu giữ tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia III. Những trang hồ sơ gợi lại ký ức xúc động về người liệt sĩ đã ngã xuống sau ngày đất nước thống nhất.
Phía trên mặt đất, đi thêm một quãng vài trăm mét nữa là công viên rất lớn, bạt ngàn cây và hoa. Công viên ở Moscow gần như đồng nghĩa với những cánh rừng to hoặc nhỏ. Đầy cây cổ thụ. Đi trên phố ít thấy cây trồng ven đường như Hà Nội của chúng ta, thay vào đó là công viên. Cứ đi một đoạn lại thấy một công viên. Những lá phổi được chăm sóc, bảo tồn khắp thành phố.
Nhiệt độ và độ ẩm cực cao bao trùm nhiều khu vực nước Mỹ và tình hình tồi tệ hơn khi quốc gia này đồng đăng cai World Cup cũng như chuẩn bị tổ chức ngày Quốc khánh.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
Mặt trời còn chưa lên khỏi những dãy núi đá tai mèo, từng tốp người đã nối nhau men theo những con đường quanh co để xuống chợ. Người đi bộ, người đi xe máy, người gùi hàng trên lưng. Người mang theo vài bó rau, ít quả bí, vài con gà, người dắt theo dê, lợn. Đến chợ phiên tìm hiểu kỹ mới thấy, thứ họ mang đến chợ không chỉ là hàng hóa...
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…