Đợi con cuối tuần

16/07/2026 - 09:45

 - Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...

Bà Thái Thị Nhung và cháu nội cứ quấn quýt khi ra vườn. Ảnh: MỘC TRÀ

Ngoài 80 tuổi, ông Mai không còn nhớ rõ nhiều chuyện như trước. Thế nhưng, ông lại nhớ rất rõ một điều: Cuối tuần con cháu có thể sẽ về. Bà Nguyễn Tuyết Nga - vợ ông kể: “Mấy ngày trước cuối tuần, ổng cứ ra ra vào vào. Khi thì lau chiếc tivi cũ, cái radio cũ, lúc lại ra sau nhà ngắm mấy trái bưởi, mấy gương sen. Đến sáng thứ bảy là mang ghế ra sân ngồi, hễ nghe tiếng xe chạy ngang là ngóng”.

Theo chị Trần Mai Quỳnh - con gái ông Mai, cha mẹ có lúc nhớ, lúc quên, nhưng điều chưa bao giờ thay đổi là sự háo hức chuẩn bị đón con cháu. Theo dõi cha mẹ qua camera an ninh, nhiều lần chị Quỳnh rưng rưng. Mẹ chị đã ngoài 80 tuổi vẫn dặn người quen trong xóm giữ lại mớ cá đồng ngon để cuối tuần nấu cho cháu. Có người biếu ít lươn, bà cũng để dành. “Bây giờ ăn thì chỉ có vợ chồng tôi. Đợi cuối tuần con cháu về nấu lẩu lươn đông đủ mới ngon”, bà Nga cười nói. Trái bưởi vừa chín tới sau vườn, ông Mai cũng lau sạch, đặt lên bàn thờ rồi để dành, bởi ông biết đứa cháu gái rất thích ăn bưởi.

Ở xã Hòa Điền, cứ mỗi cuối tuần hè, bà Thái Thị Nhung (65 tuổi) lại tất bật muối dưa, phơi tôm, ướp thịt với sả, chuẩn bị những món con cháu thích. Con trai nhiều lần gọi điện nhắc mẹ nghỉ ngơi vì xem camera an ninh thấy bà luôn tay làm việc, trong khi đôi tay đã đau khớp. Nhưng bà chỉ cười xòa nói: “Tụi nhỏ cuối tuần mới về. Ngày thường vợ chồng tôi ăn gì cũng được, con cháu về thì phải có món ngon hơn chút. Cả nhà ngồi ăn đông đủ thấy ngon miệng lắm”.

Cháu nội bà đang học hè tại TP. Hồ Chí Minh nên chiều thứ sáu hằng tuần mới được ba mẹ đưa về quê. Chính vì vậy, cả tuần của bà cũng xoay quanh việc chuẩn bị cho 2 ngày ngắn ngủi ấy. Đó có thể chỉ là hũ dưa chua, mẻ tôm khô, nồi canh chua hay đĩa thịt kho... nhưng chứa đựng cả sự mong ngóng của người làm ông, làm bà.

Không phải gia đình nào cũng có điều kiện gần con cháu. Ở xã Ngọc Chúc, ông Chu Văn Thình và bà Lữ Thị Thu Ba tìm niềm vui bằng việc làm từ thiện, làm việc nhà để vơi đi cảm giác trống trải. Thế nhưng, mỗi lần cuối tuần thấy nhà hàng xóm đông con cháu, lòng ông bà lại chùng xuống. Sau mỗi cuộc gọi video với các con, bà Ba thường pha ấm trà, còn ông pha cà phê. Vợ chồng bà động viên nhau, mong ngóng đến ngày con cháu lại về.

Anh Minh Khoa - con bà Nhung cho rằng điều người lớn tuổi cần không chỉ là những cuộc gọi hay khoản tiền chuyển khoản đều đặn mà vẫn muốn là chỗ dựa của con cháu. Cha mẹ cũng muốn được nghe con kể chuyện vui, chuyện buồn, muốn biết mình vẫn còn cần thiết trong cuộc sống của con. Vì vậy, thay vì chỉ gửi tiền, vợ chồng anh cố gắng cuối tuần đưa con về quê. Có khi chỉ là mang ít thức ăn, mua giúp cha mẹ vài món đồ, đóng hộ tiền điện hay biếu ít tiền rồi nói vui: “Cha mẹ giữ giùm tụi con”.

Những điều nhỏ ấy khiến cha mẹ thấy mình vẫn đang được các con sẻ chia chứ không phải chỉ được phụng dưỡng. Chị Đặng Thị Nhi, ngụ phường Rạch Giá vẫn nhớ như in ngày đón hai con sau một tháng ở quê với ông bà nội. Suốt thời gian ấy, lũ trẻ theo ông hái măng cụt, theo bà hái rau, nấu cơm, xem tivi. Đến lúc phải về, cậu bé ôm chặt ông, cô chị bám lấy bà khóc nức nở, dù chiếc nón bảo hiểm đã đội ngay ngắn trên đầu. Khoảnh khắc chia tay ấy khiến cả người lớn cũng không cầm được nước mắt.

Thời gian trôi nhanh, cha mẹ rồi sẽ già đi từng ngày, còn con cháu cũng lớn lên với biết bao bộn bề cuộc sống. Đôi khi, điều cha mẹ và ông bà mong mỏi nhất không phải là con gửi về bao nhiêu tiền mà chỉ là một lời báo: “Cuối tuần này con về nhà”.

MỘC TRÀ