Kết quả tìm kiếm cho "Cá nục"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 987
Từ lúc trời còn mờ sáng, nhiều bến cá, khu vực bán hải sản ven biển trong tỉnh An Giang đã thức giấc cùng những chuyến tàu trở về. Hải sản tươi ngon theo tàu vào bờ, mang theo nhịp mưu sinh của những người sống nhờ biển.
Lần đầu tiên, TP. Hồ Chí Minh được gọi tên thành phố có ẩm thực đường phố top 1 thế giới. Cùng với đó, Hà Nội góp mặt tại vị trí thứ 7 trong danh sách này, cho thấy sức hút của ẩm thực Việt với khách quốc tế.
Mưa xuống cũng là lúc sản vật đồng quê vùng U Minh Thượng thêm phong phú. Cá, cua, ốc theo con nước tìm về ruộng đồng; rau choại, hẹ nước xanh non góp thêm hương vị cho bữa cơm quê.
Mỗi mùa mưa về, tiếng nước rơi lộp bộp bên mái hiên cùng bản hòa âm của ếch nhái ngoài đồng lại gợi nhắc về một món ăn dân dã quen thuộc: ếch chiên nước mắm. Chẳng phải cao lương mỹ vị, những con ếch đồng sau cơn mưa qua đôi bàn tay khéo léo của người nội trợ lại hóa thành món ngon đậm đà, thơm nức, đủ sức níu chân cả gia đình quanh mâm cơm chiều.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Làng Phúc Xá - Bắc Biên nằm cách phố cổ Hà Nội khoảng 3km, là ngôi làng có bề dày lịch sử gắn liền với Thăng Long - Hà Nội. Xưa kia, làng vốn ở khu vực Ba Đình, sau rời đi để vua nhà Lý xây dựng kinh đô.
Mỗi độ hè về, người dân vùng đồng bằng sông Cửu Long hướng về Hà Tiên (tỉnh An Giang), nơi diễn ra lễ hội truyền thống kỷ niệm ngày mất Đức Khai trấn Mạc Cửu, kính cẩn tri ân bậc tiền nhân có công mở cõi, gìn giữ biên cương.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Gắn liền với đời sống của đồng bào các dân tộc Sơn La, chợ phiên từ lâu đã trở thành nếp sinh hoạt văn hóa đặc sắc, không thể thiếu. Đây vừa là nơi giao thương, trao đổi mua bán sản vật địa phương, vừa là không gian văn hóa sống động, nơi kết nối cộng đồng và trở thành điểm đến du lịch đặc sắc thu hút đông đảo du khách.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Nếu như mùa đông xuân từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau là cao điểm của “mùa săn mây” với dòng người hối hả, thì Tà Xùa mùa hè lại là khoảng lặng bình yên hiếm hoi. Du khách đến đây mùa này sẽ được tận hưởng bầu không khí mát mẻ tránh nóng lý tưởng và một không gian thư thái, không chen chúc.
Không còn khung cảnh tấp nập làm nghề như nhiều thập niên trước, nhưng ở làng đan đó Thủ Sĩ (xã Tân Hưng, Hưng Yên), những đôi bàn tay đã hằn dấu thời gian vẫn miệt mài bên từng nan tre. Với người dân nơi đây, giữ nghề không chỉ là giữ kế sinh nhai, mà còn là giữ lấy một phần hồn quê được truyền qua bao đời.