Kết quả tìm kiếm cho "Cha mẹ ơi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 428
Ẩn mình giữa mây ngàn cực Bắc, Phố Bảng trầm mặc, lặng lẽ như một miền ký ức cũ giữa lòng cao nguyên đá Đồng Văn. Những mái ngói âm dương phủ rêu, bức tường đất bạc màu, con dốc đá quanh co và nhịp sống chậm rãi khiến thời gian dường như trôi chậm lại. Ít ai biết rằng, phía sau vẻ trầm mặc ấy từng là một khu phố sầm uất bậc nhất miền biên viễn phía Bắc với ngựa thồ, hàng hóa và âm thanh mua bán rộn ràng, vang vọng suốt những năm tháng phồn thịnh.
Mỗi dịp tháng 5, người dân từ khắp mọi miền Tổ quốc lại tụ về xã Kim Liên, tỉnh Nghệ An. Cách đây 136 năm, mảnh đất này đã sinh ra người con ưu tú, Anh hùng dân tộc Hồ Chí Minh - Người đã làm “rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta”.
Nhiều người gặp khó khăn khi vệ sinh quạt hơi nước, quạt phun sương vào mùa hè, thế nhưng nếu biết các mẹo sau thì công việc lại vô cùng đơn giản.
Phố lên đèn, nhiều mái nhà dần khép cửa nghỉ ngơi, đâu đó vẫn có những phận người tất bật mưu sinh. Từ những chuyến xe đêm đến phiên chợ rạng sáng, họ âm thầm đổi đêm dài lấy kế sinh nhai.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Con nước vừa ròng, anh Nguyễn Văn Tút (Bảy Tút, 47 tuổi), ngụ xã Nhơn Mỹ rủ anh em trong xóm ra sông Hậu bủa lưới cá cơm. Mùa này, dòng nước trong xanh biêng biếc, cá cơm xuất hiện nhiều, là thời điểm ngư dân khai thác nhộn nhịp.
Ở Tân Hội (tỉnh An Giang), những câu chuyện kể về bà Nguyễn Kim Oanh, nguyên Bí thư xã, thường bắt đầu từ hình ảnh nữ du kích nhỏ người, nói ít, đeo khẩu K54 bên người, chỉ huy nhiều trận đánh đồn..., góp phần làm nên ngày giải phóng quê hương.
Một buổi chiều tháng Ba âm lịch, nắng bắt đầu hanh vàng bên hiên nhà. Khi tôi còn đang loay hoay với mấy chậu cây, cô con gái nhỏ bỗng lon ton chạy đến, tay cầm tờ lịch vừa bóc, giọng reo lên lảnh lót: “Mẹ ơi, ngày mai là ngày gì mà lịch lại in chữ đỏ thế này ạ?”.
Giữa thao trường rực nắng, những người lính trẻ Trung đoàn 893 (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh An Giang) miệt mài rèn luyện. Phía sau họ là gia đình, quê hương và sự đồng hành của địa phương, là điểm tựa thầm lặng tiếp sức để mỗi bước chân thêm vững vàng.
Cứ mỗi độ tháng Ba âm lịch, hàng triệu trái tim người Việt, dù ở trong nước hay đang bôn ba nơi xứ người, lại cùng hướng về vùng Đất Tổ linh thiêng. Câu ca dao quen thuộc: “Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng Ba” không chỉ là lời nhắc về một ngày lễ, mà còn là tiếng gọi từ tiềm thức, nhắc nhớ hai chữ “đồng bào” - danh xưng thiêng liêng chỉ có ở dân tộc Việt Nam. Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương hằng năm chính là dịp để khơi dậy nghĩa đồng bào, củng cố tinh thần đoàn kết, tạo nên sức mạnh nội sinh quan trọng để dân tộc phát triển bền vững trong thời đại mới.
“Nếu tiếng hát Pu Péo là để cái tai nghe, thì hoa văn trên áo là để cái mắt nhớ” - ông Củng Phủ Xuẩn, người có uy tín ở thôn Chúng Trải, xã Phố Bảng, nói với chúng tôi khi nhắc về bộ trang phục truyền thống của dân tộc mình. Câu nói mộc mạc ấy cũng là cách người Pu Péo gửi gắm ý nghĩa vào bộ trang phục của họ, bộ trang phục không chỉ để mặc cho đẹp, mà còn để nhận ra nếp nhà, cội nguồn.
Tháng tư, cái nắng hanh hao ở Bảy Núi không làm chùn bước những người đàn ông leo cây thốt nốt lấy mật nấu đường thơm ngon nức tiếng xa gần.