Đổi đêm dài lấy kế sinh nhai

14/05/2026 - 05:00

 - Phố lên đèn, nhiều mái nhà dần khép cửa nghỉ ngơi, đâu đó vẫn có những phận người tất bật mưu sinh. Từ những chuyến xe đêm đến phiên chợ rạng sáng, họ âm thầm đổi đêm dài lấy kế sinh nhai.

Chị Trần Ngọc Trinh bán cháo lòng ở chợ Thứ Ba, xã An Biên. Ảnh: BẢO TRÂN

Những chuyến xe đêm

18 giờ, em Phạm Văn Mến - sinh viên ngành xây dựng, Trường Đại học Kiên Giang vào ca chạy xe công nghệ. Mến khoác áo đồng phục, chỉnh chiếc điện thoại trên đầu xe rồi mở ứng dụng nhận cuốc. Chỉ ít phút sau, tiếng báo có cuốc vang lên giữa dòng xe ngược xuôi ở phường Rạch Giá. “Em thường chạy từ 18 - 23 giờ, khu vực phường Rạch Giá, phường Vĩnh Thông, đôi khi qua xã Thạnh Lộc, xã Châu Thành. Ban ngày đi học nên em chỉ tranh thủ chạy buổi tối”, Mến nói.

Gia đình Mến có người bị hở hàm ếch nặng nên phải thường xuyên chạy chữa. Vì vậy, Mến sớm ý thức tự lo chi phí học tập để cha mẹ bớt gánh nặng. Trước đây, em từng phục vụ quán nhậu, quán cà phê nhưng vất vả, thu nhập thấp mà thời gian cố định nên khó xoay xở việc học. Sau thời gian tìm hiểu trên mạng, Mến đăng ký chạy xe công nghệ. Để bắt đầu công việc, em phải chi hơn 600.000 đồng mua áo, nón bảo hiểm, thùng giao hàng và ký quỹ thêm 500.000 đồng trên ứng dụng.

Công việc của Mến chủ yếu giao đồ ăn, chở khách đi nhậu về hoặc đưa nhân viên tan ca. Khoảng 19 - 21 giờ là lúc đông khách nhất, điện thoại của Mến liên tục sáng cuốc xe. Mến cho biết, chạy buổi tối đỡ cực hơn ban ngày vì không phải phơi nắng giữa thời tiết oi bức. Nhưng phía sau sự mát mẻ ấy là không ít rủi ro. Có những đêm trời mưa lớn, em phải chạy giao hàng vào những con đường nhỏ, tối om và vắng người. Không ít lần em gặp khách say xỉn, thậm chí ói lên người. Có khách không chịu đội nón bảo hiểm vì sợ hư tóc, sợ nón không sạch, Mến đành từ chối chở để đảm bảo an toàn.

Đêm về khuya, gió thổi mạnh mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền cửa biển. Trên vỉa hè, vài tài xế công nghệ ngồi tựa xe tranh thủ uống ly cà phê, ăn vội ổ bánh mì. Mến cũng vậy, đôi mắt đã lộ vẻ mệt sau nhiều giờ ngoài đường. “Có đêm ế khách, em chạy mấy tiếng chỉ kiếm được vài chục ngàn đồng. Nhưng cũng có hôm đơn nhiều, thu nhập tới 200.000 - 300.000 đồng. Chạy đủ chỉ tiêu của ứng dụng sẽ được thưởng nên em cố kiếm thêm để đỡ đần cha mẹ”, Mến nói rồi kéo lại cổ áo khi gió khuya bắt đầu lạnh hơn.

Thức cùng chợ

12 giờ đêm, nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, quán cháo lòng ở chợ Thứ Ba, xã An Biên của chị Trần Ngọc Trinh vẫn đỏ lửa. Có khách quen nhiều năm vừa dựng xe đã gọi: “Cho tô như cũ nghen chị!”. Giữa cái se lạnh, hơi cháo bốc lên nghi ngút, mùi hành ngò thơm lừng giữa khoảng chợ khuya vắng người. Gần 10 năm nay, quán cháo là nguồn thu nhập chính của gia đình chị Trinh. Chập choạng tối, khi tiệm tạp hóa và quầy thuốc tây trước cổng chợ lần lượt đóng cửa, chị mới dọn hàng ra bán đến rạng sáng hôm sau. “Ban ngày ở chợ bán đồ ăn nhiều lắm, tôi cạnh tranh không lại. Ở chợ, tài xế hay người vận chuyển đồ tươi thường làm khuya, họ cần một chỗ ăn ấm bụng lúc nửa đêm”, chị Trinh nói.

Trước đây, vợ chồng chị Trinh từng đi xuất khẩu lao động ở Malaysia, chắt chiu được ít vốn rồi trở về quê nối nghề gia truyền hơn 30 năm của mẹ. Có hôm bán đắt, chị dọn hàng về khi trời chưa sáng hẳn, kiếm được vài trăm ngàn đồng. Nhưng cũng có ngày khách thưa thớt, nồi cháo còn gần nửa vẫn phải dọn về. Nghề bán cháo lòng đêm cực nhất là thức khuya triền miên và chuyện sơ chế lòng. Theo chị Trinh, để có nồi cháo ngon, sạch, người bán phải mua nguyên liệu ngay lò mổ, rồi mất nhiều thời gian cho công đoạn làm sạch ruột, bao tử, gan, tim…

3 giờ sáng, phía ngoài chợ bắt đầu rộn tiếng xe hàng nối đuôi nhau đổ về. Tiếng xe tải nổ giòn, tiếng xe kéo lộc cộc hòa cùng tiếng tiểu thương gọi nhau nhận hàng xé tan màn đêm tĩnh mịch. Dưới ánh đèn vàng leo lét, anh Nguyễn Quốc Toàn, ngụ xã An Biên lom khom vác từng thùng trái cây từ xe tải xuống sạp. Những thùng hàng nặng trĩu oằn lên đôi vai gầy, làm chiếc áo anh sẫm màu vì mồ hôi dù trời gần sáng vẫn còn se lạnh.

Anh Toàn cho biết, nghề bốc vác đêm giúp anh Toàn kiếm được hơn 6 triệu đồng mỗi tháng. Công việc tuy nặng nhọc nhưng là nguồn thu nhập quan trọng để anh trang trải cuộc sống gia đình. “Nghề này cực nhất là những ngày rằm hay 30 hằng tháng. Lúc đó hàng nhập nhiều lắm, tôi phải thức sớm hơn rồi làm cho nhanh để kịp buổi chợ sáng. Còn ngày thường, tôi chỉ vài tiếng là xong. Muốn có sức với tỉnh táo thì tôi uống vội ly cà phê đen hoặc ăn tô cháo nóng rồi bắt đầu khuân vác”, anh Toàn nói.

Ban ngày, anh Toàn còn làm nghề sửa điện thoại tại một tiệm nhỏ gần nhà. Khách không nhiều nên anh tranh thủ làm thêm nghề bốc vác để kiếm thêm thu nhập. Nhà gần chợ nên đỡ phần đi lại, thường khoảng 3 giờ sáng anh đã có mặt nhận hàng, làm đến khi bốc và sắp xếp xong hàng hóa, anh mới trở về chợp mắt vài tiếng rồi lại ra tiệm làm việc. “Hơi cực nhưng riết cũng quen, tôi còn sức thì còn làm, miễn có tiền lo cho gia đình là được”, anh Toàn cười hiền nói.

Trời hửng sáng, tiếng mua bán rộn vang khắp chợ. Trong dòng người tất bật bắt đầu ngày mới, có những người vừa khép lại một đêm dài mưu sinh.

BẢO TRÂN